Những câu nói bá đạo của thầy cô

28.12.14 Add Comment
Những câu nói bá đạo của thầy cô:




#1. Bò là động vật nhai lại, các anh muốn giỏi thì phải nhai lại kiến thức giống như bò nhai cỏ. Vì thế nếu có ai nói các anh ngu như bò thì phải tự hiểu là “Ôi, mình là thiên tài”. (Thầy giáo Kinh tế Vĩ mô - Học viện Tài chính)

Lựa chọn

24.12.14 Add Comment
Chuyện xảy ra ở một trường Đại học, sắp hết giờ giảng, giáo sư bỗng đề nghị với các sinh viên,

- "Tôi cùng mọi người thử một trắc nghiệm nhỏ, ai muốn cùng tôi thử nào?"



Một nam sinh bước lên.

Giáo sư nói,

- "Em hãy viết lên bảng tên của 20 người mà em khó có thể rời bỏ".

Chàng trai làm theo. Trong số tên đó có tên của hàng xóm, bạn bè, và người thân...

Giáo sư nói:

- "Em hãy xoá tên của một người mà em cho rằng không quan trọng nhất!"

Chàng trai liền xoá tên của người hàng xóm.

Giáo sư lại nói:

- "Em hãy xoá thêm một người nữa!".

Chàng trai xoá tiếp tên của một đồng nghiệp.

Giáo sư nói tiếp:

- "Em xoá thêm tên một người nữa đi". Một người không quan trọng nhất trong cuộc đời. chàng trai lại xoá tiếp.....

Cuối cùng, trên bảng chỉ còn lại ba tên: bố mẹ, vợ, và con.
Cả giảng đường im phăng phắc,

Mọi người lặng lẽ nhìn vị giáo sư, cảm giác dường như đây không còn đơn thuần là một trò chơi nữa rồi !!

Giáo sư bình tĩnh nói tiếp :

- "Em hãy xóa thêm một tên nữa! "

Chàng trai chần chừ, rất khó khăn mới đưa ra được sự lựa chọn... anh đưa viên phấn lên... và gạch đi tên của bố mẹ!

- "Hãy gạch đi một cái tên nữa đi!", tiếng của vị giáo sư lại vang lên bên tai.

Chàng trai sững lại, rồi như một cái máy, từ từ và kiên quyết gạch bỏ tên của đứa con trai... Và anh bật khóc thành tiếng, dáng điệu vô cũng đau khổ.

Vị giáo sư chờ cho anh bình tĩnh lại hồi lâu và hỏi:

- "Lẽ ra người thân thiết nhất với em, phải là cha mẹ và đứa con, bởi cha mẹ là người sinh thành và dạy dỗ em nên người, đứa con là do em dứt ruột sinh ra, còn người vợ thì có thể tìm người khác thay thế được, vậy tại sao, với em người vợ lại là người mà em khó rời xa nhất?"

Cả giảng đường im lặng, chờ nghe câu trả lời.

Chàng trai bình tĩnh và từ tốn nói:

- "Theo thời gian, cha mẹ sẽ là rời bỏ tôi mà đi, con cái khi trưởng thành, cũng chắc chắn sẽ rời xa tôi, người luôn ở bên, làm bạn với tôi suốt đời, thực sự chỉ có vợ tôi!

Nói xong rồi chàng trai quay sang nói nhỏ vào tai vị giáo sư:

- "Thưa thầy con phải nói như vậy là vì con vợ của con đang ngồi bên dưới ... không nói như vậy thì chỉ có chết với nó, xin thầy thông cảm giùm con."

Vị giáo sư cười như mếu:

-"Thầy cũng chẳng khác gì con!"
:v

Nguồn: Sưu tầm

Xin đừng chết tuổi thanh xuân

26.10.14 Add Comment
Đừng giết chết tuổi thanh xuân. Thời gian chẳng có đâu dài lâu mà lãng phí, tuổi trẻ duy nhất trong đời, kiêu hãnh mà ngẩng đầu bước thật chậm rãi, từ từ tận hưởng. Hạnh phúc có đâu đó xa xôi…



18 tuổi, chúng ta nói về tuổi thanh xuân như là một khái niệm quá mơ hồ. Khi chúng ta còn quá trẻ để lo lắng về thời gian và sự chảy trôi của cuộc đời, chúng ta cứ sống phung phí vào những lần chạy trốn vì hèn nhát, vào những nỗi cô đơn thế hệ chẳng biết đến khi nào mới thoát được ra.

Thế nhưng khi 23 tuổi, chúng ta bắt đầu hiểu, thanh xuân là cái kho báu quý giá nhất mình đã từng sở hữu, và bỏ qua nó, lãng phí bằng ti tỉ lý do nực cười. Khi ấy muốn quay lại để tận hưởng cũng chẳng thể, bởi vì, muộn mất rồi!

Đừng trốn chạy bất cứ điều gì khi tuổi thanh xuân bắt chúng ta phải đương đầu, đừng bó trái tim mình hẹp lại khỏi yêu thương, đừng u uất trong một góc nhỏ hẹp để oán hận thế giới, oán hận ai đó làm mình tổn thương, đổ tội cho sự khắc nghiệt của cuộc sống. Chẳng ai có một cuộc sống dễ dàng, ai cũng phải trải qua thời gian trưởng thành khắc nghiệt, để rồi từ đó mới vững bước trên cuộc đời biến động, đón nhận biến cố và thử thách mà không nao lòng, chứng kiến sự thay đổi của tình người mà không suy sụp hay tổn thương.


Thật ra, cứ đến độ tuổi lưng chừng lớn, khi ký ức còn chưa mặn mà với việc dịch chuyển và quên đi, khi vết thương và nỗi đau vẫn là cái gì đó quá oan uổng, khi sự từ biệt và chia ly giật lùi cùng sự đổ vỡ, đôi lúc chúng ta muốn từ bỏ, và nhiều khi muốn buông tay thả trôi chính bản thân mình.

Kỳ thực thanh xuân là điều vô cùng phức tạp, đó chính là cuộc chạy đua giữa những phút chập chờn, chông chênh giữa biển cả cuộc đời. Khi mà chúng ta còn chưa biết mình sai hay đúng, khi thì ngông cuồng, ngạo mạn, khi thì hèn nhát muốn trốn chạy, chúng ta chỉ có thể vùi lấp bản thân vì những nỗi sợ hãi vô hình, lay lắt qua những tháng ngày ngửa mặt than buồn khổ, nỗi buồn cứ đến nhiều, cảm giác bất an lớn dần lên, còn thanh xuân trước mắt thì bỏ ngỏ. Có ai sống qua được hết những nỗi buồn?

Chi bằng hãy giải thoát cho chính mình!

Hãy giải thoát cho thanh xuân khỏi những sự tự ti của chính mình, của những tâm tư sáo rỗng bào mòn khát vọng sống. Hãy đi khi còn có thể, hãy đặt chân đến những nơi xa lắc xa lơ để cảm nhận cuộc sống muôn hình vạn trạng, để tìm ra khát khao đứng dưới đất trời dài rộng khi đặt chân đến những miền đất mới, và đừng quên chúng ta còn trẻ, vì còn trẻ nên có thể bạt mạng sống theo hoài bão dù chỉ là mộng tưởng.

Quan trọng là, đừng giết chết tuổi thanh xuân, thời gian chẳng có đâu dài lâu mà lãng phí, tuổi trẻ duy nhất trong đời, kiêu hãnh mà ngẩng đầu bước thật chậm rãi, từ từ tận hưởng. Hạnh phúc có đâu đó xa xôi…


Theo  CaDe / MASK Online

Nếu chúng ta muốn

3.10.14
Trung Quốc chiếm Hoàng Sa không phải vào ngày hôm qua mà 40 năm trước, khi đó tôi 11 tuổi, là một đứa trẻ nít. Bây giờ tôi 51 tuổi, đã là ông nội; nhà tôi đã có thêm hai thế hệ. Thế mà Hoàng Sa của Việt Nam vẫn còn chưa lấy lại được.




Tại sao chưa lấy lại được? Vì Trung Quốc chưa bao giờ có ý định trả lại Hoàng Sa cho ta. Họ sẽ không bao giờ có ý định trả lại Hoàng Sa, có chăng, họ chỉ muốn lấy thêm.

Trong 40 năm đó, Trung Quốc có những bước tiến dài, đạt được những thành tựu phát triển vô cùng mạnh mẽ, thực sự trở thành cường quốc về kinh tế, khoa học - kỹ thuật, văn hóa, quân sự. Họ cung cấp hàng tiêu dùng và hàng công nghiệp cho cả thế giới. Họ là chủ nợ của cả thế giới, kể cả Mỹ và Nga. Chẳng có nước nào lại không thâm hụt ngoại thương với Trung Quốc.

Họ chế tạo và phóng tàu vũ trụ chở người, đưa xe tự hành lên mặt trăng. Họ chế tạo tàu phá băng điều đến Bắc Cực, Nam Cực, lập các trạm nghiên cứu ở đó. Họ chế tạo tàu lặn lặn xuống đáy biển 7 km. Họ chế tạo máy bay phản lực cạnh tranh với Mỹ và Tây Âu. Họ chế tạo hàng loạt giàn khoan viễn dương, trong đó có “con” Hải Dương 981 gây khó chịu cho ta.

Họ làm chủ kỹ thuật, công nghệ tàu hỏa cao tốc, từ đầu máy, toa xe, đến hạ tầng đường sắt. Đường bộ cao tốc của họ cũng rất phát triển, họ thi công nhanh và rẻ, nhưng chất lượng không tồi. Họ sản xuất xe máy bán ồ ạt sang ta, nhưng các đô thị lớn của họ lại cấm xe máy.

Họ có nhiều nhà khoa học giỏi, cả ở Trung Quốc và ở nước ngoài. Họ có vài nhà văn đạt giải Nobel văn học. Họ làm được những bộ phim với chất lượng nội dung, kỹ thuật điện ảnh đáng nể. Họ có nhiều quan tham, nhưng họ chống tham nhũng cũng rất mạnh tay. Đặc biệt, họ ít có tham nhũng vặt, ép người dân chi tiền ở trường học, bệnh viện, ở phường, trên đường giao thông...

Các doanh nghiệp của họ về cơ bản được hưởng sự đối xử bình đẳng, người dân được động viên khuyến khích làm giàu, ít bị "trấn lột".

Thế nhưng chính Trung Quốc từng chịu nỗi nhục mất lãnh thổ. Thua chiến tranh nha phiến với Anh, họ muối mặt ký Hiệp ước Nanking năm 1842, Hiệp ước Beijing năm 1860, họ trao vĩnh viễn cho Anh đảo Hong Kong và bán đảo Kowloon (Cửu Long). Năm 1898, họ phải ký tiếp với Anh "Công ước mở rộng Hong Kong", cho Anh thuê thêm New Territories (Đất Mới, rộng gấp nhiều lần đảo Hong Kong và khu Kowloon) trong 99 năm. Nhưng khi họ đã mạnh lên, ngày 1/7/1997, họ không chỉ thu lại đất cho thuê New Territories, mà thu hồi luôn đảo Hong Kong và bán đảo Kowloon. Nỗi nhục mất Hong Kong của người Trung Quốc kéo dài 155 năm.

Trung Quốc cũng đã chịu cảnh nghèo hèn, đói khổ trong cuộc Cách mạng Văn hóa, khi họ bắt đầu cải cách kinh tế - xã hội từ thời Đặng Tiểu Bình, điểm xuất phát của họ không khá hơn Việt Nam bao nhiêu.

Sau 40 năm, trong những thành tựu phát triển của Trung Quốc mà tôi viết ở trên, ta đã đạt được những thành tựu gì? Sự nghiệp công nghiệp hóa nước ta đang ở đâu khi nông nghiệp vẫn chiếm gần 70% dân cư Việt Nam và ngoài các công ty FDI gần như không có doanh nghiệp nào sản xuất được hàng hoá đủ tốt, đủ rẻ, đủ nhiều có khả năng cạnh tranh được với hàng hóa Trung Quốc trong và ngoài nước? Ở Trung Quốc, dân cư nông nghiệp hiện nay chỉ còn chiếm 36%.

Nền kinh tế Việt Nam khó mà được chấn hưng, đặt lên đường ray phát triển khi rất nhiều doanh nghiệp trong nền kinh tế này cảm thấy mình kém cỏi, yếu thế và... nản. Ai cũng có thể bắt nạt, làm khó họ, từ cơ quan to đến cơ quan nhỏ. VCCI không sai khi gọi các doanh nghiệp Việt Nam là "đội quân thuyền thúng", làm sao ra được đại dương để "đánh bắt"?

Nền khoa học - kỹ thuật Việt Nam đang ở đâu? Nền giao thông Việt Nam đang ở đâu? Nền giáo dục, y tế Việt Nam đang ở đâu? Nền văn học nghệ thuật Việt Nam đang ở đâu?

Người Việt ta lấy đâu thời gian, đầu óc, năng lượng để kiến tạo phát triển khi mỗi ngày phải chịu bao nhiêu bức xúc trong cuộc sống đời thường, từ chuyện con cái học hành, người nhà đi bệnh viện, khi chen chúc đi lại trên đường bằng xe máy, khi đến các cơ quan công quyền giải quyết các công việc công, tư?

Bao giờ lấy lại được Hoàng Sa? Cùng với sức mạnh của chính nghĩa, tôi nghĩ điều đó còn phụ thuộc vào mỗi một người Việt Nam. Khi nào Việt Nam ta thực sự giàu về kinh tế, mạnh về khoa học - kỹ thuật, giáo dục, văn hóa - nghệ thuật, chính trị, ngoại giao, quốc phòng; "nặng ký" trong các quan hệ song phương, đa phương; khi không nước nào dám bắt nạt nước ta, nước nào cũng muốn quan hệ thân thiện, thuận lợi, cùng có lợi với nước ta.

Còn khi mà tất cả các lĩnh vực của đất nước còn đang yếu kém, mọi điều đều khó nói, tương lai, vận mệnh đất nước khó lường.

Lương Hoài Nam

Những đội quân lạ lùng trong lịch sử Việt Nam

Gió Thoảng 20.9.14 Add Comment
Trong lịch sử chiến tranh giữ nước và giải phóng dân tộc, người Việt đã xây dựng riêng cho mình một nghệ thuật chiến tranh đặc biệt mà ở đó mỗi người dân đều là lính, mỗi làng bản đều là pháo đài đánh giặc.

Trời giao ấn kiếm cho người Tây Sơn

Gió Thoảng 21.7.14 Add Comment
Bước đầu dấy nghiệp của nhà Tây Sơn gắn liền với nhiều câu chuyện phong thủy rất sống động về địa thế của vùng đất có núi non trùng điệp ở hai bờ sông Côn và luôn tồn tại song song với câu sấm truyền lịch sử vào thuở ấy: “Tây khởi nghĩa – Bắc thu công”…

CHXHCN Việt Nam có bị ràng buộc bởi công hàm 1958?

16.7.14 Add Comment
Cho dù những suy diễn về ý nghĩa của Công thư 1958 có đi xa như thế nào, cũng như phía Trung Quốc có đưa thêm bất kỳ bằng chứng gì, thì những gì liên quan tới Hoàng Sa và Trường Sa xảy ra ngoài lãnh thổ miền Nam Việt Nam trước 24.6.1976 không hề ràng buộc CHXHCN Việt Nam.
 
 
10 sự thật quan trọng mà bạn chỉ nhận ra khi ngừng online Facebook

10 sự thật quan trọng mà bạn chỉ nhận ra khi ngừng online Facebook

9.7.14 Add Comment
Mạng xã hội facebook đang một trong những công cụ kết nối mọi người với nhau một cách nhanh chóng và tuyệt vời nhất. Tuy nhiên, dần dần facebook khiến nhiều người trong chúng ta gần như bị ám ảnh. Chúng ta xem việc kiểm tra facebook như một thói quen, một công việc. Chúng ta hầu như luôn muốn biết những gì đang diễn ra ở khắp nơi, chạy theo những trào lưu mà không thực sự hiểu nó, cập nhật những nội dung status chỉ vì muốn “câu like”,… Vô hình chung, cuộc sống của chúng ta chỉ diễn ra gói gọn trên trang facebook. Tình trạng này có thể xảy ra đối với bạn hoặc bất cứ ai, có phải đã đến lúc bạn nên dừng lại việc lướt facebook thường xuyên? Nếu bạn thử dừng lướt facebook, 10 điều quan trọng sau đây sẽ khiến bạn hết sức kinh ngạc.

10 điều bạn chỉ nhận thấy khi ngừng lướt facebook
1. Bạn sẽ ít bị “chết não”
Trong lúc vùi đầu vào màn hình kiểm tra facebook, bạn hầu như bạn không còn chú ý gì đến thế giới xung quanh mình. Có thể ai đó đang cần bạn quan tâm, chú cún của bạn đang bệnh, mẹ bạn đang cần bạn giúp đỡ… Bạn sẽ chẳng nhận ra dù là những điều nhỏ nhất vì facebook đang làm mờ mắt bạn rồi. Và bạn có đi ra ngoài thì facebook vẫn luôn hiện hữu trong túi bạn với một chiếc smartphone. Vì vậy, dù có đi bất cứ đâu, bạn cũng không thực sự trải nghiệm, không thực sự nhận thức nếu cứ mãi đắm chìm vào thế giới ảo facebook. Thực tế, chẳng khác nào bạn đang bị “chết não”. Hãy ngừng kiểm tra facebook, ngẩng đầu lên và nhìn xem, thế giới xung quanh bạn đang diễn ra và bạn sẽ nhận thức rõ ràng mọi thứ xung quanh chân thực và sống động hơn. 
10 điều bạn chỉ nhận thấy khi ngừng lướt facebook
2. Bạn sẽ làm việc năng suất hơn
Ai trong chúng ta dù làm bất cứ công việc nào thì cũng thường xuyên sử dụng internet để đọc tin tức, tìm kiếm thông tin hay kiểm tra mail,… Có hàng trăm thứ bạn có thể làm trên mạng. Và sẽ chẳng tốn nhiều thời gian nếu trước khi làm việc, bạn vào lướt facebook và kiểm tra các thông báo từ bạn bè. Tuy nhiên một vài phút có thể kéo dài đến nửa tiếng hay hơn một giờ. Và khi kiểm tra facebook xong, bạn mới nhận ra rằng mình đã mất thời gian khá nhiều để làm việc. Chưa kể khi có một khoảng thời gian trống dù rất ít, việc đầu tiên bạn làm là kiểm tra facebook, từ vài phút lại kéo dài đến vài giờ. Nếu cứ tiếp tục như vậy, chính bạn đang làm giảm năng suất làm việc và tiêu tốn khá nhiều thời gian một cách vô ích. Chỉ khi ngừng kiểm tra facebook, bạn mới có thể lấy lại phong độ làm việc năng suất và hiệu quả được. 
3. Bạn có thể tập trung vào những việc khác
Có thể bạn không nhận thấy nhưng việc kéo xem các thông báo trên facebook đã tiêu tốn một quỹ thời gian đáng kể của bạn. Vì vậy, rời mắt khỏi facebook đồng nghĩa với việc bạn đang giải phóng cho mình rất nhiều thời gian. Đó là khoảng thời gian bạn có thể làm được rất nhiều thứ. Bạn có thể hẹn hò với những người bạn, đi mua sắm hay luyện tập thể dục, quan tâm đến vấn đề quan trọng khác,… Bạn sẽ nhận thấy thời gian của mình thật quý giá khi được làm những điều mình muốn. 
4. Bạn có thể tìm thấy những người bạn thực sự
Kết bạn trên mạng xã hội rất dễ dàng. Họ chỉ cần thích hay bình luận về các hình ảnh hay trạng thái của bạn chỉ với vài phút. Nếu như một người có thể bình luận và thích hết các post của bạn thì chỉ mất khoảng 45 giây để làm việc đó. Nhưng những bình luận hay nút “like” đó có nói rằng họ thực quan tâm đến bạn như một người bạn thực sự. Một khi rời khỏi facebook, những điều bạn cho là quan tâm đó cũng biến mất. Chỉ những người ở gần bên cạnh, thường xuyên tiếp xúc và hiểu bản thân bạn mới có thể quan tâm bạn và xem bạn như một người bạn thực sự. Vì vậy, hãy ngừng bị facebook ám ảnh để tìm những người bạn thực sự quanh mình. 
10 điều bạn chỉ nhận thấy khi ngừng lướt facebook
5. Bạn sẽ biết rằng “like” chẳng có ý nghĩa gì
Việc nhiều người thường xuyên nhấn nút “like” chẳng còn có ý nghĩa là họ thích những gì bạn chia sẻ nữa. Hành động “like” như một cách biểu hiện rằng họ đã thấy và biết về những gì bạn chia sẻ, thậm chí họ có khi còn không có thời gian đọc hết nội dung bạn chia sẻ. Điều đó rõ ràng cho thấy nút “like” chẳng có ý nghĩa gì cả và có rất ít người thực sự quan tâm đến điều họ “like”.
10 điều bạn chỉ nhận thấy khi ngừng lướt facebook
6. Bạn sẽ cảm nhận ý nghĩa của việc hoàn thành
Những đặc tính của facebook sẽ khiến bạn không có cảm giác hoàn thành một điều gì đó. Facebook luôn cho thấy có nhiều điều để làm, nhiều thứ để xem và nhiều thứ để tham gia. Bạn cứ cuộn xuống mãi trang facebook, càng nhiều thứ xuất hiện khiến bạn có cảm giác như “không bao giờ hết”, trạng thái tinh thần của bạn cũng dường như không có điểm dừng, cứ kéo dài vô tận. Để khắc phục tình trạng này, bạn chỉ có thể ngừng kéo trang facebook và bước ra làm một việc gì đó thực tế mà bạn có thể hoàn thành được. Chỉ đơn giản như hoàn thành đọc một cuốn sách, rửa chén bát, trồng cây,… bất cứ điều gì trong thế giới thực bạn có thể hoàn thành được. Bởi vì con người chúng ta luôn đề cáo ý nghĩa của thành tựu, của việc hoàn thành một điều gì đó, đừng trói buộc mình với cảm giác chẳng thể làm gì. Tắt facebook đi và hoàn thành những việc cần làm thôi!
10 điều bạn chỉ nhận thấy khi ngừng lướt facebook
7. Bạn sẽ được thoát khỏi sự theo dõi
Thực tế, bất cứ ai tham gia facebook đều có thể theo dõi hoặc quấy rầy bạn. Mọi người đều có thể nhìn thấy hình ảnh, trang thái, thông tin của bạn và tất cả mọi thứ mà không cần sự cho phép của bạn. Chắc chắn bạn sẽ có những người mà bạn không muốn kết bạn hay bị theo dõi bởi họ. Ngay cả khi họ không theo dõi bạn trực  tiếp nhưng có thể theo dõi thông qua những người bạn của bạn. Điều đó thực sự đáng sợ nếu có những người như vậy và họ luôn có thể biết bạn ở đâu, làm gì với ai. Nếu bạn tắt facebook, bạn sẽ hoàn toàn miễn dịch với những loại người đáng sợ như vậy. 
8. Bạn sẽ thực sự cảm thấy tốt hơn về bản thân
Một nghiên cứu chứng mình rằng facebook khiến bạn luôn mất tự tin về bản thân. Có nhiều dẫn chứng đơn giản có thể cho thấy điều này. Nếu bạn đăng một trạng thái và không ai “like” nó, bạn sẽ cảm thấy mọi người nghĩ bạn thật ngu ngốc hoặc không ai quan tâm đến tâm trạng của bạn. Hoặc khi bạn đăng một bức hình, những người bạn khác giới không bình luận gì, bạn sẽ thấy mình không đủ sức hấp dẫn. Đặc biệt, bạn sẽ càng mất tự tin khi thấy những người khác hạnh phúc hơn bạn, thành công hơn bạn và có nhiều trải nghiệm tuyệt vời hơn bạn. Vậy làm thế nào để bạn không cảm thấy thua kém, chán nản và mất tự tin về bản thân? Cách dễ dàng chính là rời bỏ facebook và sống cuộc sống của chính mình mà không cần nhìn ai khác. 
9. Bạn sẽ cảm thấy tốt hơn về những thứ bạn đang có
Một cuộc khảo sát cho thấy, mọi người thường cảm thấy ghen tỵ với những gì người khác có trên facebook. Nhiều người thường đăng lên hình ảnh về điện thoại, xe, nhà mới hay mối quan hệ hạnh phúc với bạn bè, người yêu và gia đình,… Facebook là nơi lý tưởng để bạn khoe khoang về những gì mình có và cũng là nơi bạn nhìn thấy những điều mà người khác có còn bạn thì không. Còn chần chừ gì nữa mà không tắt facebook đi để cảm thấy trân trọng những gì bạn đang có. 
10 điều bạn chỉ nhận thấy khi ngừng lướt facebook
10. Bạn sẽ nhận rằng bạn chỉ đang xem quảng cáo
Thực tế, facebook tự nó không thể quan tâm đến bạn mà đưa ra những trang mua sắm hay vay tín dụng, sự kiện hấp dẫn trên trang cá nhân của bạn. Đối với ông chủ facebook Mark Zuckerberg thì bạn chỉ là một phần nhỏ trong hệ thống dữ liệu khổng lồ của facebook để khai thác quảng cáo. Bạn lướt facebook có nghĩa là bạn đang xem quảng cáo, tiêu tiền vào các trò chơi trên facebook và vô tình quảng cáo nhiều sản phẩm đến những người bạn của mình. Việc bạn có tồn tại hay không có thực sự quan trọng đối với facebook? Câu trả lời là không vì bạn chỉ là một nối dây dữ liệu nhỏ bé trong chuỗi dây khổng lồ của facebook. Bạn cũng chỉ là một “quân cờ” quảng cáo cho facebook. 
10 điều bạn chỉ nhận thấy khi ngừng lướt facebook
Nói thế không có nghĩa là bạn phải bài trừ facebook vì nó không tốt và gây hại đến cuộc sống của bạn. Chúng ta dần quên rằng mục đích thực sự khi facebook tồn tại và phát triển đến ngày nay chính là tìm kiếm, kết nối bạn bè và mang đến những người bạn thực sự. Tuy nhiên, thói quen “ăn facebook”, “ngủ facebook” đã khiến nhiều người như bị nghiện và bạn không thực sự có được gì từ nó. Chúng ta không thể bỏ facebook nhưng có thể điều chỉnh bản thân để facebook không lấy mất quá nhiều thứ trong cuộc sống của mình. Bạn chắc chắn sẽ không mất gì nếu không lướt facebook 30 lần một ngày. 
Vinky La (Theo Lifehack)

Thư nan nỉ vợ

26.6.14 Add Comment


Kính thưa vợ :

Em cảm thấy như thế nào khi ở nhà ngoại ?

Từ lúc chúng ta giận dỗi nhau đến bây giờ, em đã bỏ nhà ra đi được 38 tiếng 37 phút, thời gian này còn cách kỷ lục em bỏ đi cao nhất trong lịch sử là 4 giờ 21 phút. Anh biết em đang chờ đợi anh đến tận nhà ngoại để xin lỗi, anh cũng đang chuẩn bị làm như vậy, nhưng anh hy vọng em có thể kiên trì đến cùng, thiết lập một kỷ lục mới trong lịch sử bỏ nhà ra đi của em.

Anh ở nhà mọi thứ đều rất tốt, xin em đừng nhung nhớ. Mặc dù, trước lúc ra đi, em đã kịp lấy được thẻ ngân hàng cất trong ngăn tủ, tuy nhiên em đừng lo lắng anh sẽ sống bằng cái gì, bởi vì anh vẫn còn một chút tiền lẻ giấu dưới giường của con . Thực ra thì tiền mặt thuận tiện cho việc sử dụng hơn em à. Anh đã mua 5 chiếc áo sơ mi, 7 chiếc quần lót và 12 đôi tất, ước tính mỗi ngày có thể mặc một chiếc cho đến ngày em quay về. Tất cả đều là hàng hiệu, mặc dù hơi tốn kém một tí ……

Về vấn đề ăn uống em cũng không cần bận tâm, trong những ngày không có em, anh đành phải cố gắng đi ăn nhà hàng. Bạch tuộc, tôm hùm, vây cá mập… chúng sợ anh một mình cô đơn, nên ngày nào cũng nằm làm bạn với anh. Thực lòng không muốn, nhưng anh vẫn cứ phải bầu bạn với chúng, không có cách nào khác, em biết mà, anh rất sĩ diện.

Điều khiến anh khó chịu nhất là cô gái mới chuyển đến căn nhà đối diện, hầu như ngày nào cô ấy cũng sang nhà mình mượn lọ mắm, lọ muối, củ hành … Nhưng em đừng lo, anh sẽ không bao giờ phạm sai lầm đâu, về mặt này em cứ phải có niềm tin vào anh.

Còn về hoa cỏ trong vườn, anh muốn để chúng thích ứng với môi trường sa mạc nên tuyệt đối không cung cấp nước cho chúng, việc này có lợi cho tiến hóa giống loài, nên em cứ yên tâm . À đúng rồi, con mèo nhà mình cũng theo em về nhà ngoại rồi chứ nhỉ ? Anh đã không nhìn thấy nó hai ngày nay rồi.

Em cũng không phải lo lắng về hai cậu em vợ đáng yêu trong phút xúc động sẽ tìm anh tính sổ đâu . Hôm qua, anh đã mời họ đi nhậu một bữa linh đình, nhân tiện cũng kể với hai cậu vài chuyện nhỏ nhặt giữa hai vợ chồng chúng ta. Hai cậu nghe xong nắm tay anh khóc nức nở : “Anh rể, anh vất vả rồi.”

Anh sẽ đến đón và xin lỗi em, nhưng mà em cứ yên tâm ở bên nhà ngoại một thời gian cũng được, lâu lắm rồi mới có dịp về thăm bố mẹ, hai cụ già rồi cũng cần có người chăm sóc.

p/s : Nếu như ngày mai em vẫn không quay về, cô hàng xóm hẹn anh đi ăn cơm trưa anh sẽ đi đấy nhé, đằng nào ở nhà một mình cũng buồn, cứ từ chối người ta mãi cũng không tiện.

Thương em và nhớ em.

Tạm biệt !
Sưu tầm

Thư gửi mẹ

26.3.14 Add Comment
Mẹ, Mẹ Đã Cho Con Cả Kiếp Sống Mưu Sinh Này, Cho Con Cả Một Thời Xuân Xanh Của Mẹ. Mẹ Cho Từng Tí Chút Nhọc Nhằn Góp Nhặt Mấy Chục Năm Trời, Từ Những Ngày Con Bé Tới Những Ngày Con Lớn Về Sau.




Gửi mẹ của con!

Tuổi thơ của con là sáng sáng trước khi đến trường, con ngồi nghiêm trước gương để mẹ chải đầu tết tóc. Mẹ nói thích con gái để tóc dài, buộc tóc đuôi gà nhong nhỏng cao, mặc đồng phục lớp áo trắng váy xanh là xinh đẹp nhất. Mẹ nói thích là người chải tóc cho con mỗi sớm ngày, để tranh thủ nựng nịu con nhiều thêm một chút. 

Tuổi thơ của con là những gói xôi, hộp sữa dúi vội vào lòng bàn tay khi mẹ đỗ xe trước cổng trường nhắc con nhớ học hành chăm chỉ. Mẹ nói dù bận trăm công nghìn việc cũng thích là người đưa con đi học, muốn được chở con trên chiếc xe đạp cót két đến trường, để nghe con líu lo hát một vài câu không đầu không cuối. 

Tuổi thơ của con là những ngày hè hít hà đầy căng lồng ngực mùi khói rạ đồng chiều. Màu ráng mỡ buổi hoàng hôn có thêm màu con diều xanh biếc, mẹ lụi cụi làm cho con để chơi với chúng bạn cho khỏi tủi thân. Mẹ nói con buộc ước mơ của mình thả vào cùng con diều vút gió, để diều chở ước mơ con bay cao, bay xa…

Tuổi thơ của con không đủ đầy như những bạn bè cùng trang lứa khác, nhưng lúc nào cũng ắp đầy tình yêu thương của mẹ. Một mình mẹ gánh vác trên vai nhọc nhằn giữa đời trôi nổi, gánh vác cả hai đứa con nheo nhóc không một tiếng thở than. Tuổi thơ con nhờ có mẹ mà đa màu đa sắc, cứ thế con lớn dần, theo năm tháng đã không còn thơ bé nữa.

Nhưng mẹ ơi! Con lớn rồi, vẫn muốn được ngồi hoài trước gương như ngày bé, để mẹ đưa tay vuốt tóc chải đầu rồi nựng nịu với con. Con lớn rồi, vẫn muốn được ùa vào lòng mẹ, rồi líu lo kể cho mẹ nghe những chuyện giữa đời sôi nổi bôn ba. Con lớn rồi, có thể tự mua quà tặng mẹ, mà mỗi lần mẹ nhận lại nói lời ái ngại với con: “Thôi chết, mẹ lại chẳng có gì cho con gái cả!”.

Mẹ, mẹ đã cho con cả kiếp sống mưu sinh này, cho con cả một thời xuân xanh của mẹ. Mẹ cho từng tí chút nhọc nhằn góp nhặt mấy chục năm trời, từ những ngày con bé tới những ngày con lớn về sau. Mẹ cho bằng bạn bằng bè, cho con mái ấm, cho con tình yêu thương… Mẹ cho con nhiều lắm, chỉ là mẹ chẳng bao giờ kể được hết ra thôi!

Hạc Xanh

Cuộc sinh tồn và sự thất truyền của văn hóa Việt cổ

26.2.14 Add Comment
Theo các sử gia lớn trên thì dân Bách Việt đã cư trú trước khắp miền Nam Trung Hoa hiện nay. Trải qua hàng ngàn năm bị dân tộc Hoa - một dân tộc du mục thiện chiến phương Bắc - tràn xuống xâm chiếm lãnh thổ, tiếp theo là hàng ngàn năm bị đô hộ và "đồng hóa" nền văn hóa cổ của cả một dân tộc bị ra sức xóa bỏ cùng với chữ viết "Khoa Đẩu".

Tìm lại nền văn minh bị thất truyền
Tuy nhiên, cốt lõi của nền văn minh nông nghiệp phát triển rất sớm của dân tộc này cùng những "thuần phong mỹ tục" đi theo thì không thể xóa bỏ, nhưng đã bị "đồng hóa" vào nền văn hóa của kẻ chiến thắng, thành nền văn hóa Hán tộc, nhất là từ sau khi chữ Hán Nho được phổ biến.
Kẻ chiến thắng thống trị đã biến chúng thành sản phẩm của chính mình sau khi đã cố gắng xóa bỏ mọi vết tích của nền văn hóa Âu Lạc cổ. Tuy nhiên, các học giả lỗi lạc sau này của chính nước Trung Hoa khi viết về Lịch Toán Can Chi cũng không rõ nguồn gốc lịch này có từ bao giờ và từ đâu lại. Họ chỉ đơn thuần căn cứ vào sự ghi chép đơn giản trong Sử Ký Tư Mã Thiên sau này. Họ vẫn thắc mắc về nguồn gốc hình thành Hệ Can Chi, không hiểu vì sao "con chuột hôi hám" lại có thể đứng đầu 12 Địa Chi! (vì Tý là con chuột). Còn con Rồng (Thìn) cao quý lại phải đứng hàng thứ năm?
Đây không phải là sự phủ nhận nền văn hóa vĩ đại của nước Trung Hoa suốt quá trình lịch sử lâu dài, mà chỉ là để góp phần chứng minh sự đóng góp quan trọng của nền văn minh Việt cổ trong nền văn hóa rộng lớn của các nước Á Đông mà Trung Quốc là đại diện hiện nay. Chắc chắn còn nhiều thiếu sót, tác giả mong bạn đọc bổ cứu để làm sáng tỏ thêm nền văn minh Việt cổ của tổ tiên xưa đã bị thất truyền.
Sử chứng cho vùng đất rộng lớn của người Việt cổ
Nhiều tài liệu cổ của Trung Quốc cũng đã công nhận, các vùng đất rộng lớn giữa lưu vực hai con sông Hoàng Hà và Dương Tử vốn là địa bàn cư trú của dân tộc Bách Việt...
Âu Việt, có chữ Âu, có thể là loại chim phổ biến trên vùng đồi núi, ven các triền sông xưa, gần giống như loài Hải Âu sau này.
Lạc Việt, có chữ Lạc, là loại Ngỗng trời hay bay từng đàn lúc chiều tà để tìm nơi trú ẩn. Từ "Lạc" sau này lại đã biến thành từ "Hạc" và trở thành con "Hạc thờ" ở các Đền - Miếu khắp đất nước từ thời xưa đến nay.
Lãnh thổ của Âu Việt và Lạc Việt: Nhiều tài liệu cổ của Trung Quốc cũng đã công nhận, các vùng đất rộng lớn giữa lưu vực hai con sông Hoàng Hà và Dương Tử vốn là địa bàn cư trú của dân tộc Tam Miêu và Bách Việt, trong đó dân tộc Việt Thường ở phía Nam lưu vực sông Dương Tử, từ hồ Động Đình và Phiên Dương (thuộc tỉnh Hồ Nam, Hồ Bắc và Lưỡng Quảng ngày nay) trở xuống là đã có một nền văn minh lúa nước rất phát triển.
Dựa theo nhiều công trình nghiên cứu về cổ sử và dân tộc học châu Á của nhiều học giả trên thế giới đều có kết luận chung rằng: Người Hoa xưa kia vốn là một bộ tộc du mục thiện chiến ở phía Tây Bắc Trung Quốc, đã sớm thôn tính các quốc gia lân cận thành lập một liên bang rộng lớn miền Bắc Trung Quốc, sau tràn xuống chiếm hết vùng Trung Nguyên và cả miền nam Trung Quốc hiện nay. Thời kỳ tiền sử xa xôi đó, ở lưu vực hai con sông lớn là Hoàng Hà và Dương Tử của Trung Quốc, vốn là địa bàn cư trú của các dân tộc gọi là Tam Miêu và Bách Việt. Gọi là Bách Việt không phải nhất thiết là có 100 giống Việt mà số 100 chỉ là để chỉ nhiều bộ tộc Việt khác nhau chuyên nghề chài lưới, đánh cá và trồng lúa nước, cùng chung sống ở khắp lưu vực các sông này khi xưa mà thôi.
Ngay trên mảnh đất nhỏ hẹp còn lại là nước Việt Nam ngày nay, ngoài dân tộc Kinh chiếm đa số còn tới hơn 50 dân tộc thiểu số anh em khác sinh sống. Như thế thì vào thời cổ đại từ "Bách Việt" chắc chắn là để chỉ vài trăm dân tộc chung sống trên một địa bàn rộng lớn và có nền văn hóa gần giống nhau. Dân Bách Việt xưa gồm: Âu Việt có Miến, Thái, Lào... Miêu Việt có Mèo, Mán, Lô Lô... Lạc Việt có Việt, Mường, Tày, Thổ... Tất cả các chủng Việt này gọi chung là Bách Việt. Sách Trung Quốc xưa còn gọi họ là Viêm Việt (vì họ tìm ra lửa đầu tiên, biết chế tác nhiều thứ từ "lửa" nên gọi là "viêm" - có nghĩa là nhiệt, nóng).
Vì các dân tộc này chiếm cứ khắp vùng Trung Nguyên từ lâu đời, nên họ đã có một nền văn minh lúa nước rất phát triển. Để phục vụ cho nghề nông tất yếu họ phải hiểu biết khá tốt về thiên văn lịch toán và không thể không có chữ viết. Dân tộc Hán dưới thời vua Nghiêu gọi chữ của họ là chữ "Khoa Đẩu, (có lẽ vì chữ buổi sơ khai chỉ là những ký hiệu "chấm trắng" và "chấm đen" nối nhau cùng những vạch đứt và vạch liền, trông giống như những con nòng nọc (• ). Đây cũng chính là các chữ số ghi bằng các ký hiệu trên trong hai bảng Hà Đồ và Lạc Thư cổ.
Sử gia Trung Quốc Chu Cốc Thành trong cuốn "Trung Quốc Thông Sử" của ông cũng viết rằng: "Viêm tộc (chỉ dân Tam Miêu và Bách Việt) đã bước vào nước Tàu trước theo sông Dương Tử. Thoạt đầu chiếm 7 tỉnh Trường Giang rồi tỏa lên phía Bắc chiếm 6 tỉnh Hoàng Hà, rồi lan xuống miền Nam chiếm 5 tỉnh Việt Giang, gồm tất cả 18 tỉnh. Vì thế, khi Hoa tộc vào thì Viêm Việt đã cư ngụ khắp nơi... Mãi sau Hoa tộc mới theo sông Hoàng Hà chiếm 6 tỉnh miền Bắc đẩy dân Tam Miêu đi, rồi mới tỏa xuống phía Nam đẩy lùi Viêm Việt"...
Sự xâm lăng này của Hoa tộc kéo dài nhiều ngàn năm mới đồng hóa nổi các dân tộc phía Nam.
Theo sử gia Mỹ Harald Wiens, tại Đại học Yale (Mỹ), trong cuốn "Chinese expansion in South China" cũng viết: "Viêm Việt đã vào nước Tàu theo ngọn sông Dương Tử miền nước Thục. Vì thế cũng gọi văn minh Viêm Việt là văn hóa Thục Sơn. Trong 600 sắc tộc được nghiên cứu thì nổi bật là Thái và Việt. Thái nổi về chính trị còn Việt nổi về văn hóa".
Như vậy, theo các sử gia lớn trên thì dân Bách Việt đã cư trú trước khắp miền Nam Trung Hoa hiện nay. Trước thời đại Hạ Vũ, nước Tàu mới chỉ là một châu: Châu Đào Dương do vua Nghiêu cai trị, hiệu là Đào Đường. Từ Hạ Vũ về sau mới mở rộng đất đai ra vùng Hoa Hạ và nước Tàu xưa mới trở thành nước Trung Hoa rộng lớn.
Trước nạn bành trướng của người Hán dân Văn Lang xưa luôn tìm cách "cống nạp" để mong bang giao và cầu hòa. Năm thứ 6 đời Thành Vương nhà Chu (tức năm Tân Mão - 1.110 trước CN), sử Trung Quốc cổ cũng chép: "Phía Nam Giao Chỉ có người Việt Thường sang dâng chim Trĩ, qua ba lần thông ngôn, nói rằng: Đường xá xa xôi, non sông cách trở, sợ rằng một lần thông sứ không hiểu tiếng nhau, cho nên phải qua ba lần thông ngôn để sang chầu... Chu Công nói: Đức trạch không khắp tới nơi, người quân tử không nhận lễ sơ kiến. Chính lệnh không khắp tới nơi, người quân tử không nhận người ấy xưng thần... Đến khi sứ giả về quên mất đường, Chu Công cho làm xe chỉ nam... sứ giả đi xe ấy theo đường biển... đầy năm trời mới về đến nước" (Ngự phê thông giám tập lãm - quyển 3 tờ 10).
Như vậy, sứ giả Việt Thường trên phải đi đường biển gần một năm mới về đến nước, rất có thể là sứ thần của các bộ tộc Lạc Việt tận miền lưu vực đồng bằng Bắc bộ ngày nay.
GS.TSKH Hoàng Tuấn

Sự tồn tại của nền văn minh Khoa Đẩu

26.1.14 Add Comment
Nền văn minh Văn Lang - Âu Lạc với chữ viết Khoa Đẩu bị thất lạc và chính Khổng Tử đã dựa vào những kinh sách của chữ Khoa Đẩu để soạn lại bằng chữ Việt Nho - loại chữ thay thế chữ Khoa Đẩu với những kinh sách mà Khổng Tử đã dựa vào đó để soạn lại bằng chữ Việt.

Sau Trần Hưng Đạo, chỉ có Đại tướng Võ Nguyên Giáp là Thánh Tướng

26.1.14 Add Comment
Theo tiêu chuẩn thời xưa, các vị tướng được đánh giá theo cấp bậc như sau: trước tiên là bậc Dũng Tướng, sau đó đến bậc Trí Tướng, cao hơn nữa là bậc Nhân Tướng và cuối cùng, cao cả nhất là bậc Thánh Tướng.

Ngậm ngùi tiếc nuối vì món quà dâng tặng Đại tướng chưa hoàn thành mà bác đã đi xa, Giáo sư sử học Lê Văn Lan, người vừa được tôn vinh “Công dân thủ đô ưu tú 2013” đã có những chia sẻ với về vị Tổng tư lệnh tối cao của Quân đội nhân dân Việt Nam bên lề lễ kỷ niệm 59 năm Ngày giải phóng Hà Nội.

Ông nói: “Cách đây hơn một năm, tôi và các đồng nghiệp có dự định tạc tượng Đại tướng, xem đó là món quà thành tâm dâng lên Người. Thông qua gia đình, Đại tướng đã biết tới dự án này. Nhưng thật buồn là chúng tôi chưa kịp hoàn thành thì Đại tướng đã ra đi rồi...
Trong lúc thai nghén, triển khai bước đầu dự án, chúng tôi đã thống nhất đặt tướng Giáp vào vị trí trung tâm giữa 4 danh tướng được thảo luận, lựa chọn để tôn vinh. Chúng tôi sẽ cố gắng sớm hoàn tất dự án này. Hy vọng ở nơi cao xa, Đại tướng sẽ mỉm cười”.
- Ở góc độ lịch sử, Đại tướng Võ Nguyên Giáp thuộc hàng danh tướng nào thưa ông? 
Theo tiêu chuẩn thời xưa, các vị tướng được đánh giá theo cấp bậc như sau: trước tiên là bậc Dũng Tướng, sau đó đến bậc Trí Tướng, cao hơn nữa là bậc Nhân Tướng và cuối cùng, cao cả nhất là bậc Thánh Tướng.
Duy nhất có một danh tướng trong quá khứ của dân tộc đã đạt được tới hàng Thánh Tướng là Hưng đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp chắc chắn là Dũng Tướng, Trí Tướng, Nhân Tướng rồi, nhưng giờ đây rất may, chúng ta đang được chứng kiến một hiện thực - sự chuyển hóa, hóa thân từ vị trí cao trong hàng danh tướng, Đại tướng đang dần trở thành Thánh Tướng.
Với việc những cựu chiến binh trên 90 tuổi lập đền thờ, người dân khắp nơi sùng kính, tôn thờ Đại tướng bằng mọi hình thức thiêng liêng, thánh thiện, rõ ràng đó là sự chuyển hóa của Đại tướng từ chỗ Nhân Tướng thành bậc Thánh Tướng ở thời đại chúng ta.
Như vậy, lịch sử đã có thêm một vị Thánh Tướng nữa.
- Điều gì mà lịch sử chưa tường tận, chưa nói hết về Đại tướng Võ Nguyên Giáp, thưa ông?
Tôi thấy trăm nghìn vạn người bằng tất cả sự chân thành, sự xúc động đến tận đáy lòng, với sự huy động tất cả các khả năng của trí tuệ đã phát biểu rất đầy đủ, rất đúng đắn về các phương diện cuộc đời Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Nếu cần bổ sung, tôi nghĩ có một điều mà tôi đã trăn trở từ lâu, cũng là tâm nguyện của nhiều đồng chí lãnh đạo trong quá khứ, đó là: Nếu có một người duy nhất xứng đáng để được phong Nguyên soái thì đó là Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Với độ lùi của thời gian, chúng ta hoàn toàn có thể dùng thuật ngữ này, danh hiệu này để tôn vinh Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Đó là vị thầy, bậc tổ của học thuyết quân sự Việt Nam ở thời đại mới, học thuyết về chiến tranh nhân dân và quân đội nhân dân.
Đó là vị trí, danh hiệu mà tôi tin rằng Đại tướng hoàn toàn xứng đáng được nhận.
- Theo ông điều gì đã giúp thầy giáo dạy sử Võ Nguyên Giáp trở thành vị tướng quân sự tài ba?
Tôi muốn nhắc lại một câu của Karl Marx: “Trên đời này chỉ có một khoa học duy nhất là khoa học lịch sử”.
Từ chỗ duy nhất này hoàn toàn có thể triển khai, mở mang tới các lĩnh vực khác trong lịch sử, trong cuộc sống và trong cái thế giới mênh mang đầy rẫy bức xúc do nhu cầu, đòi hỏi như thế này. Đại tướng Võ Nguyên Giáp là một người đã làm được như thế.
- Vì sao Đại tướng chọn nơi yên nghỉ là Quảng Bình, nhưng không phải là nơi "chôn nhau cắt rốn", thưa ông?
Một truyền thống của dân tộc ta đã được đọng lại ở các nhân vật lớn đó là tấm lòng vì quê hương, tự thức rõ rệt về quê hương, bản quán.
Các bậc minh quân thời xưa hay đế vương khi băng hà đều có nhu cầu trở về quê cha đất tổ của mình, từ nhà Lý, nhà Trần tới nhà Lê... Đại tướng Võ Nguyên Giáp cũng ở trong thế giới của những tâm trạng, suy tư, truyền thống đó.
Ông đã nhận Quảng Bình là quê ở cái mức rộng hơn nơi chôn nhau cắt rốn của mình, cho nên một chỗ nào đó ở Quảng Bình cũng là đúng nguyện vọng của ông nói về quê hương rộng hơn của mình.
- Theo ông, con đường nào xứng đáng để đặt theo tên Đại tướng? 
Rồi sẽ phải chọn, nhưng các tiêu chuẩn đã được xác định rồi, chỉ cần lùa thực tế vào các tiêu chuẩn đó là được.
Tôi cho rằng đang có một cuộc bàn thảo, nhưng mọi người đều thống nhất là phải chọn một con đường to lớn, chính yếu, đẹp đẽ và có vị thế quan trọng để xứng với sự nghiệp, nhân cách của Đại tướng.
Tuy nhiên, không chỉ ngần ấy tiêu chuẩn, ta sẽ cần bổ sung nữa. Đó sẽ là cơ sở để chọn đường mang tên Đại tướng. Có một điều chắc chắn là phải theo các tiêu chuẩn ấy chứ không được tùy hứng, tùy tiện lựa chọn chỗ này, chỗ kia được.
- Kể từ khi nghe tin Đại tướng qua đời, hàng chục vạn người con ở khắp mọi miền Tổ quốc, thậm chí ở nước ngoài đã đến số nhà 30 Hoàng Diệu để viếng người anh hùng dân tộc này. Sự thành kính với tất cả tấm lòng này có ý nghĩa lịch sử gì thưa ông?
- Đó là tấm lòng của nhân dân. Tôn vinh bằng bia đá, bảng vàng thì cũng có lúc bia đá, bảng vàng mòn đi, nhưng sự tôn vinh của lòng dân thì vĩnh cửu, đẹp đẽ và mạnh mẽ nhất.
Dòng người đến viếng Đại tướng dài vô tận chính là minh chứng hùng hồn cho điều đó.
- Vậy còn ông, người con ưu tú của Thủ đô, trong bối cảnh hiện tại, người dân khắp cả nước đang rơi lệ tiễn đưa Đại tướng Võ Nguyên Giáp về nơi an nghỉ cuối cùng, khúc ruột miền Trung đang chìm trong bão lũ, tâm trạng của ông khi đón nhận danh hiệu này thế nào?
Đây là một hoàn cảnh đặc biệt với những người được vinh danh vào năm 2013. Trước đó, vào năm 2010, đồng đội, bạn bè của chúng tôi đón nhận danh hiệu vẻ vang này với tâm trạng tưng bừng, hồ hởi, 1000 năm Thăng Long mới có một ngày như thế. Năm nay quả là có nhiều sự khác biệt.
Nhưng mà chúng ta đã có câu rất hay: Trong cái khó ló cái khôn chứ không phải cái khó bó cái khôn. Tôi cho là chính trong hoàn cảnh đặc biệt của năm 2013 này, chúng tôi càng thấm nhuần câu nói của Đại tướng mà mấy ngày qua người ta nhắc đi nhắc lại nhiều: “Tôi sống ngày nào là sống vì Tổ quốc của tôi”.
Cá nhân tôi, thôi không dám theo như đồng chí Võ Đại tướng vĩ đại, tôi sống ngày nào cũng là vì Hà Nội yêu dấu của tôi.
Chúng tôi sẽ nhân việc khắc phục khó khăn trong hoàn cảnh này, càng thêm hiểu biết, nhận thức về công việc của mình – thứ từ lâu nay gần như vắt kiệt hết sức lực, tâm trí và khả năng của chúng tôi.
Trong bối cảnh vừa tưng bừng, vui vẻ, vừa khó khăn, buồn rầu như thế này, tôi cho rằng đây là dịp để 4 hạng mục công trình mình đã làm suốt bao nhiêu năm nay là viết, nói, làm các chương trình vô tuyến truyền hình, điện ảnh, là thành viên thuộc hội đồng thẩm định các dự án, tư vấn và thẩm duyệt các đề tài..., giờ tôi phải làm sao cho tốt hơn, mạnh mẽ hơn dù khó khăn đến mấy.
- Ông từng nói ông còn ba món nợ của đời mình với Thủ đô...
Thứ nhất, nợ Hà Nội – nơi đã hình thành, nuôi dưỡng, rèn tạo tôi thành nhà sử học như bây giờ.
Thứ hai là món nợ với những người không phải là Hà Nội gốc như tôi, nhưng họ đã đến với Hà Nội và đã làm được rất nhiều việc cho Hà Nội, thậm chí còn có những người quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh như lời Bác Hồ từng nói. Tôi nợ các vị đó điều lớn lao ấy.
Thứ ba, tôi nợ cả những người giờ đang đến ngấu nghiến, khai thác Hà Nội để hưởng thụ những lợi ích cá nhân, cả những người coi Hà Nội là chỗ đất thánh để đến đây ăn chơi nhảy múa, đua xe chẳng hạn hay thi thố những việc rất không xứng đáng với Hà Nội.Tôi nợ những vị này ở chỗ chưa mang đến cho các vị ấy tình yêu, tình thương với Hà Nội, nhất là chưa mang đến được cho các vị ấy sự hiểu biết sâu sắc, đúng đắn về Hà Nội để họ xem thành phố - nơi lắng hồn núi sông ngàn năm, nơi đứng đầu cả nước trong bao nhiêu nghìn năm như thế này thì phải ứng xử với nơi này như thế nào. Tôi nợ các vị ấy ở chỗ đó.
- Ngoài những đóng góp trong thời gian qua, ông còn có những tâm nguyện nào muốn hoàn thành trước khi sức cùng, lực kiệt?
Trong cuộc hành trình từ nôi đến mộ của mình, tôi đã đi được phần lớn, nếu không muốn nói là sắp hết cuộc đời, tôi luôn sống vì công việc của mình với Hà Nội. Tôi sẽ cố gắng hoàn thành các dự án còn dang dở và cố gắng trả được phần nào 3 món nợ đời trên.
- Xin cảm ơn ông!
Theo VTC