Xin đừng chết tuổi thanh xuân

26.10.14 Add Comment
Đừng giết chết tuổi thanh xuân. Thời gian chẳng có đâu dài lâu mà lãng phí, tuổi trẻ duy nhất trong đời, kiêu hãnh mà ngẩng đầu bước thật chậm rãi, từ từ tận hưởng. Hạnh phúc có đâu đó xa xôi…



18 tuổi, chúng ta nói về tuổi thanh xuân như là một khái niệm quá mơ hồ. Khi chúng ta còn quá trẻ để lo lắng về thời gian và sự chảy trôi của cuộc đời, chúng ta cứ sống phung phí vào những lần chạy trốn vì hèn nhát, vào những nỗi cô đơn thế hệ chẳng biết đến khi nào mới thoát được ra.

Thế nhưng khi 23 tuổi, chúng ta bắt đầu hiểu, thanh xuân là cái kho báu quý giá nhất mình đã từng sở hữu, và bỏ qua nó, lãng phí bằng ti tỉ lý do nực cười. Khi ấy muốn quay lại để tận hưởng cũng chẳng thể, bởi vì, muộn mất rồi!

Đừng trốn chạy bất cứ điều gì khi tuổi thanh xuân bắt chúng ta phải đương đầu, đừng bó trái tim mình hẹp lại khỏi yêu thương, đừng u uất trong một góc nhỏ hẹp để oán hận thế giới, oán hận ai đó làm mình tổn thương, đổ tội cho sự khắc nghiệt của cuộc sống. Chẳng ai có một cuộc sống dễ dàng, ai cũng phải trải qua thời gian trưởng thành khắc nghiệt, để rồi từ đó mới vững bước trên cuộc đời biến động, đón nhận biến cố và thử thách mà không nao lòng, chứng kiến sự thay đổi của tình người mà không suy sụp hay tổn thương.


Thật ra, cứ đến độ tuổi lưng chừng lớn, khi ký ức còn chưa mặn mà với việc dịch chuyển và quên đi, khi vết thương và nỗi đau vẫn là cái gì đó quá oan uổng, khi sự từ biệt và chia ly giật lùi cùng sự đổ vỡ, đôi lúc chúng ta muốn từ bỏ, và nhiều khi muốn buông tay thả trôi chính bản thân mình.

Kỳ thực thanh xuân là điều vô cùng phức tạp, đó chính là cuộc chạy đua giữa những phút chập chờn, chông chênh giữa biển cả cuộc đời. Khi mà chúng ta còn chưa biết mình sai hay đúng, khi thì ngông cuồng, ngạo mạn, khi thì hèn nhát muốn trốn chạy, chúng ta chỉ có thể vùi lấp bản thân vì những nỗi sợ hãi vô hình, lay lắt qua những tháng ngày ngửa mặt than buồn khổ, nỗi buồn cứ đến nhiều, cảm giác bất an lớn dần lên, còn thanh xuân trước mắt thì bỏ ngỏ. Có ai sống qua được hết những nỗi buồn?

Chi bằng hãy giải thoát cho chính mình!

Hãy giải thoát cho thanh xuân khỏi những sự tự ti của chính mình, của những tâm tư sáo rỗng bào mòn khát vọng sống. Hãy đi khi còn có thể, hãy đặt chân đến những nơi xa lắc xa lơ để cảm nhận cuộc sống muôn hình vạn trạng, để tìm ra khát khao đứng dưới đất trời dài rộng khi đặt chân đến những miền đất mới, và đừng quên chúng ta còn trẻ, vì còn trẻ nên có thể bạt mạng sống theo hoài bão dù chỉ là mộng tưởng.

Quan trọng là, đừng giết chết tuổi thanh xuân, thời gian chẳng có đâu dài lâu mà lãng phí, tuổi trẻ duy nhất trong đời, kiêu hãnh mà ngẩng đầu bước thật chậm rãi, từ từ tận hưởng. Hạnh phúc có đâu đó xa xôi…


Theo  CaDe / MASK Online

Nếu chúng ta muốn

3.10.14
Trung Quốc chiếm Hoàng Sa không phải vào ngày hôm qua mà 40 năm trước, khi đó tôi 11 tuổi, là một đứa trẻ nít. Bây giờ tôi 51 tuổi, đã là ông nội; nhà tôi đã có thêm hai thế hệ. Thế mà Hoàng Sa của Việt Nam vẫn còn chưa lấy lại được.




Tại sao chưa lấy lại được? Vì Trung Quốc chưa bao giờ có ý định trả lại Hoàng Sa cho ta. Họ sẽ không bao giờ có ý định trả lại Hoàng Sa, có chăng, họ chỉ muốn lấy thêm.

Trong 40 năm đó, Trung Quốc có những bước tiến dài, đạt được những thành tựu phát triển vô cùng mạnh mẽ, thực sự trở thành cường quốc về kinh tế, khoa học - kỹ thuật, văn hóa, quân sự. Họ cung cấp hàng tiêu dùng và hàng công nghiệp cho cả thế giới. Họ là chủ nợ của cả thế giới, kể cả Mỹ và Nga. Chẳng có nước nào lại không thâm hụt ngoại thương với Trung Quốc.

Họ chế tạo và phóng tàu vũ trụ chở người, đưa xe tự hành lên mặt trăng. Họ chế tạo tàu phá băng điều đến Bắc Cực, Nam Cực, lập các trạm nghiên cứu ở đó. Họ chế tạo tàu lặn lặn xuống đáy biển 7 km. Họ chế tạo máy bay phản lực cạnh tranh với Mỹ và Tây Âu. Họ chế tạo hàng loạt giàn khoan viễn dương, trong đó có “con” Hải Dương 981 gây khó chịu cho ta.

Họ làm chủ kỹ thuật, công nghệ tàu hỏa cao tốc, từ đầu máy, toa xe, đến hạ tầng đường sắt. Đường bộ cao tốc của họ cũng rất phát triển, họ thi công nhanh và rẻ, nhưng chất lượng không tồi. Họ sản xuất xe máy bán ồ ạt sang ta, nhưng các đô thị lớn của họ lại cấm xe máy.

Họ có nhiều nhà khoa học giỏi, cả ở Trung Quốc và ở nước ngoài. Họ có vài nhà văn đạt giải Nobel văn học. Họ làm được những bộ phim với chất lượng nội dung, kỹ thuật điện ảnh đáng nể. Họ có nhiều quan tham, nhưng họ chống tham nhũng cũng rất mạnh tay. Đặc biệt, họ ít có tham nhũng vặt, ép người dân chi tiền ở trường học, bệnh viện, ở phường, trên đường giao thông...

Các doanh nghiệp của họ về cơ bản được hưởng sự đối xử bình đẳng, người dân được động viên khuyến khích làm giàu, ít bị "trấn lột".

Thế nhưng chính Trung Quốc từng chịu nỗi nhục mất lãnh thổ. Thua chiến tranh nha phiến với Anh, họ muối mặt ký Hiệp ước Nanking năm 1842, Hiệp ước Beijing năm 1860, họ trao vĩnh viễn cho Anh đảo Hong Kong và bán đảo Kowloon (Cửu Long). Năm 1898, họ phải ký tiếp với Anh "Công ước mở rộng Hong Kong", cho Anh thuê thêm New Territories (Đất Mới, rộng gấp nhiều lần đảo Hong Kong và khu Kowloon) trong 99 năm. Nhưng khi họ đã mạnh lên, ngày 1/7/1997, họ không chỉ thu lại đất cho thuê New Territories, mà thu hồi luôn đảo Hong Kong và bán đảo Kowloon. Nỗi nhục mất Hong Kong của người Trung Quốc kéo dài 155 năm.

Trung Quốc cũng đã chịu cảnh nghèo hèn, đói khổ trong cuộc Cách mạng Văn hóa, khi họ bắt đầu cải cách kinh tế - xã hội từ thời Đặng Tiểu Bình, điểm xuất phát của họ không khá hơn Việt Nam bao nhiêu.

Sau 40 năm, trong những thành tựu phát triển của Trung Quốc mà tôi viết ở trên, ta đã đạt được những thành tựu gì? Sự nghiệp công nghiệp hóa nước ta đang ở đâu khi nông nghiệp vẫn chiếm gần 70% dân cư Việt Nam và ngoài các công ty FDI gần như không có doanh nghiệp nào sản xuất được hàng hoá đủ tốt, đủ rẻ, đủ nhiều có khả năng cạnh tranh được với hàng hóa Trung Quốc trong và ngoài nước? Ở Trung Quốc, dân cư nông nghiệp hiện nay chỉ còn chiếm 36%.

Nền kinh tế Việt Nam khó mà được chấn hưng, đặt lên đường ray phát triển khi rất nhiều doanh nghiệp trong nền kinh tế này cảm thấy mình kém cỏi, yếu thế và... nản. Ai cũng có thể bắt nạt, làm khó họ, từ cơ quan to đến cơ quan nhỏ. VCCI không sai khi gọi các doanh nghiệp Việt Nam là "đội quân thuyền thúng", làm sao ra được đại dương để "đánh bắt"?

Nền khoa học - kỹ thuật Việt Nam đang ở đâu? Nền giao thông Việt Nam đang ở đâu? Nền giáo dục, y tế Việt Nam đang ở đâu? Nền văn học nghệ thuật Việt Nam đang ở đâu?

Người Việt ta lấy đâu thời gian, đầu óc, năng lượng để kiến tạo phát triển khi mỗi ngày phải chịu bao nhiêu bức xúc trong cuộc sống đời thường, từ chuyện con cái học hành, người nhà đi bệnh viện, khi chen chúc đi lại trên đường bằng xe máy, khi đến các cơ quan công quyền giải quyết các công việc công, tư?

Bao giờ lấy lại được Hoàng Sa? Cùng với sức mạnh của chính nghĩa, tôi nghĩ điều đó còn phụ thuộc vào mỗi một người Việt Nam. Khi nào Việt Nam ta thực sự giàu về kinh tế, mạnh về khoa học - kỹ thuật, giáo dục, văn hóa - nghệ thuật, chính trị, ngoại giao, quốc phòng; "nặng ký" trong các quan hệ song phương, đa phương; khi không nước nào dám bắt nạt nước ta, nước nào cũng muốn quan hệ thân thiện, thuận lợi, cùng có lợi với nước ta.

Còn khi mà tất cả các lĩnh vực của đất nước còn đang yếu kém, mọi điều đều khó nói, tương lai, vận mệnh đất nước khó lường.

Lương Hoài Nam