Huyền thoại về đất phát công hầu đế vương của nước Việt

Gió Thoảng 31.1.16 Add Comment
Đất Việt quả thật là nhiều quý địa. Chỉ tính từ Ninh Bình trở ra mà đã có tới 27 ngôi đất kết Đế vương, hơn 2000 ngôi kết công hầu khanh tướng. Ngày nay lãnh thổ nước ta đã vượt qua Ninh Bình rất xa vào phía Nam với một đại cán long nữa là dãy Trường Sơn thì hẳn là phải thêm hàng ngàn ngôi đất quý nữa.

Cách nuôi dạy trẻ 'kỳ quặc' ở trường mầm non Nhật Bản

27.1.16 Add Comment
"Chẳng lạ gì chuyện đi nhà trẻ, vậy mà tôi vẫn "há hốc miệng" khi thấy những điều "kì quặc" ở trường mầm non Nhật" - một phụ huynh nước ngoài đã choáng váng khi đưa con đến gửi vào lớp mẫu giáo ở Nhật Bản.

ĐÓ LÀ ALONSO, XABI ALONSO TRONG MÀU ÁO ĐỎ!

27.1.16 Add Comment
Vừa rồi, bạn tôi đang tu nghiệp tại Anh có kể cho tôi nghe một câu chuyện thế này. Cô ấy may mắn được xem trận đấu từ thiện diễn ra ngày 30/5/2015 tại sân Anfield, vốn là fan Real Madrid, cô ấy hỏi một Liverpudlian ngồi kế bên về anh chàng tiền vệ số 14 của họ. Ngay lập tức, không đắn đo một giây phút nào, người này cất lên tiếng hát:

“A-L-O, N-S-O; It’s Alonso; Xabi, Xabi Alonso,
He came from Sociedad to play in our midfield
His passing and shooting are sublime
If you had to choose between him and Fat Frank,
We would choose Xabi very time…”

(A-L-O, N-S-O, đó là Alonso, Xabi Xabi Alonso. Cậu ấy đến từ Sociedad để chơi ở hàng tiền vệ chúng ta. Chuyền và sút bóng cực siêu nhé. Nếu phải chọn cậu ta và gã béo Frank [Lampard], chúng ta sẽ mãi chọn Xabi mà thôi…)


Sau bảy năm, chắc hẳn những Liverpudlians vẫn còn nhớ như in hình ảnh chàng tiền vệ mang áo số 14 phất những đường bóng dài chuẩn xác cho tuyến trên tấn công, hay là những pha tắc bóng tinh tế nhưng không kém phần thông minh khi tham gia phòng ngự của Xabi Alonso. Họ cũng không bao giờ quên đêm Istanbul diệu kỳ, khi những điều không tưởng bỗng chốc hiển hiện trước mắt Xabi, Gerrard và các đồng đội. Anh bước lên thực hiện chấm phạt đền, khi Milan vẫn còn đang dẫn 3-2, anh sút vào ngay góc trái. Dida, thủ môn tuyển Brazil, đẩy bóng ra. Xabi lao tới, dùng hết sức bình sinh, găm bóng lên nóc khung thành. 3-3 cho Lữ đoàn đỏ, và UEFA Champions League 2005 thuộc về họ sau đó gần một giờ đồng hồ. Những cổ động viên đến từ nước Anh hôm ấy chắc cũng không quên cảm ơn Chúa khi đã mang về cho họ một viên ngọc quý, người đã mang băng đội trưởng của Sociedad ở tuổi 20, với cái giá chỉ vỏn vẹn 10,7 triệu bảng, mà John Arne Riise đã từng nói rằng:”Anh ta (Xabi) đáng giá đến từng xu”.

Lớn lên trong gia đình có dòng dõi bóng đá, bố anh từng giành hai La Liga với San Sebastian (tiền thân của CLB Real Sociedad) và một với FC Barcelona, ngay từ nhỏ, anh đã được tiếp xúc, khuyến khích và khơi nguồn đam mê với trái bóng. Inaki Saez, cựu huấn luyện viên trưởng tuyển Tây Ban Nha, cũng đề cao anh ở khả năng chuyền bóng chính xác và nhãn quan thiên bẩm, hết lòng nâng đỡ anh từ những ngày đầu. Đó là những tiền đề “thiên thời, địa lợi, nhân hòa” giúp sự nghiệp thi đấu của Alonso vững chắc, anh tiến bộ từng ngày và duy trì đẳng cấp đó trong suốt hơn 15 năm, trong khi chỉ số ít cầu thủ sinh năm 1981 như anh duy trì được phong độ như vậy. Một mẫu tiền vệ toàn diện, ổn định, chăm chỉ và linh hoạt. Một cầu thủ thượng thừa kĩ thuật, bao quát tầm nhìn, chuyền ngắn hay chuyền xa đều ổn, và nếu Xabi thích, Xabi sẽ đem bóng vào chân bạn. Một mỏ neo cao to, chọn vị trí tốt, thể lực dồi dào, không ngán va chạm trên không, và khi Xabi cần, Xabi sẽ ghi bàn bằng đầu cho bạn. Có thể nói, Liverpool đã rất đúng đắn, và có thể là cả may mắn nữa, sở hữu được Alonso, một chức vô địch Champions League, một Siêu Cúp Châu Âu, một FA Cup, một Siêu Cúp nước Anh có lẽ chưa nói lên hết đóng góp cũng như tài năng của anh.

Và bấy giờ, hàng người đã cùng đồng thanh lên cùng một câu ca:
“A-L-O, N-S-O, it’s Alonso, Xabi, Xabi Alonso
We draw Luton Town in the FA Cup
Xabi and the keeper had a race
Xabi had a shoot from 70 yards
We would have seen the look on Gerrard’s face..”
(A-L-O, N-S-O, đó là Alonso, Xabi, Xabi Alonso. Chúng ta gặp Luton Town ở FA Cup. Xabi và thủ môn đội kia đang đua nhau, Xabi tung cú sút từ 60 mét. Nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của Gerrard kìa…)

Đó là khoảnh khắc mà khó có một cổ động viên Liverpool nào quên được, cách đây tròn 10 năm, trong trận thắng 5-3 trước Luton Town ở cúp FA. Một cú sút từ hơn 60 mét thành bàn. Thiên tài! Bàn tiếp theo của Xabi, kế sau bàn 60 mét ấy, là pha lập công từ phần sân nhà trong trận gặp Newcastle, duy nhất chỉ có Alonso mới có khả năng ghi hai bàn thắng liên tiếp từ phần sân nhà trong bóng đá đỉnh cao mà thôi. Nhìn kìa, Xabi không vội, Xabi vòng qua trọng tài đã, rồi Xabi tung cú chém mu găm thẳng vào lưới Newcastle. “Bàn thắng trong trận Luton đập đất vài lần, bàn này đi thẳng vào lưới, tôi thích bàn này hơn”. Liverpudlians cũng thích bàn thắng này, họ tự hào khi đem ra so kè với đối thủ kình địch truyền kiếp United cách đó chục dặm, khi Beckham đã từng ghi bàn vào lưới Wimbledon hơn chục năm về trước. Beckham từng thực hiện thành công, và Xabi của chúng tôi cũng làm được đấy nhé.

Nhưng cuộc vui nào cũng chóng tàn, Xabi rời Liverpool năm 2009 với cái giá 30 triệu bảng, anh cho rằng anh cần thử thách mới trong sự nghiệp, nhưng chắc hẳn, Xabi buồn lắm. Anh buồn vì mình bất hòa với Benitez, người đã mang mình về sân Anfield. Anh nuối tiếc vì mình chia tay khi còn quá yêu Liverpool. “Tôi vẫn là cổ động viên của Liverpool và mãi mãi như vậy, chắc chắn là như thế. Những gì đã qua luôn nằm sâu trong trái tim tôi, bầu nhiệt huyết và sự trân trọng tôi dành cho câu lạc bộ và các cổ động viên không hề thay đổi. Con tôi sinh ra ở Liverpool, tôi sẽ cho nó biết Liverpool có ý nghĩa như thế nào và đặc biệt ra làm sao”. Dù sao đi nữa, cuộc sống luôn cho mỗi người một lối đi riêng, sự-nghiệp-không-Liverpool được tiếp nối với thêm một chức vô địch Champions League, một Siêu Cúp Châu Âu, một La Liga, một Copa del Rey, một Siêu Cúp Tây Ban Nha, một Bundesliga, và đỉnh cao là chức vô địch thế giới và châu Âu với đội tuyển quốc gia Tây Ban Nha. Mùa này, anh vẫn thi đấu đều đặn, ra sân trong 16/18 trận cho Bayern Munich ở Bundesliga, với tổng cộng 1238 phút, và có thể nhiều hơn nữa, như lời của Pep:”Cậu ta có thể chơi bóng đỉnh cao thêm rất nhiều năm nữa mà chẳng có vấn đề gì cả”. Trong khi một Liverpool-không-Alonso tiếp tục mất đi những cầu thủ giỏi và những người thực sự yêu quý họ, đó là Reina, Suarez,… để rồi khi trở lại với ánh hào quang xưa, e là sẽ còn phải đợi chờ thêm nữa.

Ở thành phố cảng vùng Merseyside ấy, đâu đó vẫn còn nỗi nhớ da diết chàng tiền vệ tài hoa đá cặp với đội trưởng Stevie, những cú chém mu trứ danh đã thành thương hiệu, hoặc cái biệt tài trời ban cho anh - sự khéo léo đến mức tinh quái, khiến sáu người phạm lỗi anh phải nhận thẻ đỏ một mùa. Và sau tất cả, họ có trở về với nhau hay không, thời gian sẽ trả lời, nhưng bấy giờ, cả khán đài sân Anfield cùng vang lên bài hát, nghe thật gần mà sao xa lắm…
“A-L-O, N-S-O, 
It’s Alonso
Xabi, Xabi Alonso”

Uno- Trên đường Pitch

Mỗi người chỉ có 4 người bạn thân trên Facebook

27.1.16 Add Comment
Dù có kết bạn với hàng trăm người trên mạng xã hội, nhưng chỉ khi gặp chuyện bất ổn bạn mới biết ai là bạn thực sự.

Có những người dân nghèo thừa tự trọng và những ông quan giàu nhưng hèn hạ

27.1.16 Add Comment
Người xưa hay nói “nghèo hèn”, tức là nghèo thường đi với hèn nhưng không phải cái nghèo nào cũng hèn và càng không phải ai nghèo cũng hèn…

Một góc nhìn khác về thủy tổ của người Việt

26.1.16 Add Comment
Tổ tiên ta từ xa xưa đi lên khai phá Trung Hoa và xây dựng trên toàn bộ Đông Á một nền văn hóa vĩ đại! Không những tiếng Việt, chữ Việt là chủ thể tạo nên tiếng nói và chữ viết Trung Hoa mà nền văn hóa Trung Hoa cũng được xây dựng trên nền tảng văn hóa Việt.

VIẾT CHO CESC FABREGAS: GẶP LẠI JUDAS TRONG MƠ

25.1.16 Add Comment
Ở một tình huống trong hiệp một trận derby London vừa qua, Ozil có bóng ở biên đối mặt với Mikel, cảm thấy không thể vượt qua đối thủ, anh quay đầu và nhận thấy Fabregas đón lõng ở phía sau. Ozil cố gắng lách qua nhưng anh đã bị bắt bài bởi đối thủ còn chạy trước anh cả một bước. Đó là Cesc Fabregas mà các CĐV Arsenal vẫn không hề xa lạ, đầy thông minh đề biết cách chế ngự đối phương.


Người ta đều thấy các cầu thủ Arsenal nỗ lực cướp bóng trong chân Fabregas như thế nào. Ozil cố gắng bấu víu lấy mảnh áo bay phất phơ của Cesc, Ramsey miệt mài chạy vòng quanh Cesc như một đứa trẻ đòi cha phát quà, còn Joel Campbell thì còn ngã sõng xoài. Vẫn là Cesc đó, ông chủ của khu trung tuyến. Anh chỉ cần một cú bứt lên để khiến Ozil chới với và hít khói, chỉ cần một cú “xoay compa” là biến Aaron Ramsey trở thành một cậu bé học việc và một chiêu “body feint” cũng đủ để loại bỏ Campbell. Bóng dáng một vị thủ lĩnh năm nào tung hoành tại Emirates vẫn chưa hề phai mờ trong tâm trí của từng CĐV Pháo thủ. 

Cesc có thể chơi tệ, bị chỉ trích, bị gọi là “chuột”, là “rắn” bởi các CĐV The Blues, nhưng ngày trở về Emirates, tưởng chừng như anh được trở về với đất mẹ, tạo ra màn trình diễn hay nhất mùa giải. Như một sự sắp xếp không hoàn hảo của số phận, đó cũng là ngày mà “vua kiến tạo” của The Gunners đánh mất chính mình. 90 phút là khoảng thời gian mà Cesc cần dùng để trở lại Emirates, phế truất ngôi vua của Ozil, làm tan nát hàng vạn Gooners, khiến trái tim Wenger đau nhói.
Sinh ra trong một gia đình bình dị ở đô thị miền biển Arenys de Mar, Cesc dành phần lớn thời gian thời thơ ấu của mình học bóng đá và người thầy đầu tiên của anh chính là cha anh, một cầu thủ phải từ bỏ sự nghiệp chơi bóng nhiều rủi ro để làm một công nhân xây dựng nuôi cả gia đình. Có lẽ nỗi niềm muốn con trai đi theo con đường mình đang dang dở mà ông Francesc Fabregas Sr. đã dành hết tâm huyết của mình giúp Cesc theo học bóng đá. Là một cậu bé ngoan cùng nỗ lực miệt mài, anh đã sớm được các nhà tuyển trạch Barcelona để ý trước khi ký hợp đồng gia nhập lò La Masia năm lên 10. 

Sáu năm sau, Cesc tự thân lăn lội sang xứ sở sương mù để đầu quân cho Arsenal, với niềm kỳ vọng rằng tại đây anh sẽ học hỏi được thêm khả năng chiến đấu, va chạm và tính bền bỉ để hoàn thiện bản thân. Anh đã làm được nhiều hơn thế. Cesc vốn khôn ngoan nay càng bản lĩnh, rắn rỏi và không phải dạng vừa đâu. Từ vụ “ném pizza” về phía Sir Alex Ferguson cho đến chiếc băng đội trưởng ở tuổi 21, Cesc là hiện thân cho tập thể Arsenal, giàu tính trẻ trung và cũng sẵn sàng bùng nổ những lúc cần thiết.

Tám năm không phải quãng thời gian đủ dài, nhưng với người hâm mộ Pháo thủ, họ có cảm giác như Cesc đã cống hiến trọn vẹn sự nghiệp tại sân Emirates. Sứ mệnh của anh tại Arsenal đã hoàn tất trong buổi tiệc chia ly buồn bã nhưng không thiếu tình nồng ấm và những cốc champagne chúc tụng. Chẳng ai trách một chàng trai nếu họ muốn quay về quê hương, với đội bóng thuở ấu thơ. Nhưng những cái ly đã phải vỡ vụn cũng như trái tim các Gooners khi họ nghe tin Cesc trở về London một lần nữa, nhưng khoác lên mình chiếc áo màu xanh.

Tấn thảm kịch đổ ập xuống tâm trí của những người hâm mộ Pháo thủ. Con tim họ đã bị giằng xé nhiều năm bởi những kẻ phản bội, nhưng không ai nghĩ đến một ngày kẻ đó lại là anh. Đó là một sự phản bội của lòng tin lớn, biểu tượng một thời. Tình yêu đã biến thành thù hận, nhưng đâu đó vẫn còn rất nhiều Gooners nghẹn lòng mà không hé được môi dành “tặng” Cesc một chữ Judas. Hình ảnh của Cesc chiếm một phần lớn trong ký ức của từng người hâm mộ Pháo thủ. Cuộc tình tám năm của anh với đội bóng đến từ ngoại ô London đong đầy bao buồn vui, cùng nhau trải nghiệm những hân hoan, trôi qua bao nhiêu bĩ cực. Ấy thế mà khi Cesc chọn màu xanh, có cảm giác như một chân lý đã bị thay đổi. Trái Đất không còn là hình tròn và nó cũng chẳng quay khi mà Cesc khoác lên mình chiếc áo của kình địch đến từ nội thành.

Ngày hôm qua người hâm mộ một lần nữa lại thấy Cesc toả sáng tại Emirates. Cầm trịch tuyến giữa, tạo ra những cơ hội, đi bóng xộc thẳng vào trung lộ, nhẹ nhàng và khoan thai, rất giống hình ảnh của người thủ lĩnh ngày nào. Nhưng quan trọng hơn là Cesc vẫn luôn hết mình theo cách của anh. Đội bóng chơi hơn người và bản thân là một cầu thủ “số 10”, Cesc vẫn chạy tới hơn 12 cây số, nhiệt tình hỗ trợ phòng ngự dựa vào sự khôn ngoan và già dặn. Nhưng Cesc đã đưa các Gooners trở về với thực tại khi kết thúc trận đấu và chuẩn bị bước vào đường hầm, anh vỗ tay trước mặt các Pháo thủ, chỉ lên biểu tượng của Chelsea trên ngực áo. Đó là hành vi khiến cho các người hâm mộ Pháo thủ sôi máu.

Trở lại Emirates, Cesc bị Koscielny đẩy ngã trong vòng cấm. Đó rõ ràng là không quả penalty nhưng anh vẫn khổ sở đứng dậy, cố gắng nhập cuộc trở lại, không một lời phàn nàn. Có lẽ Cesc hiểu rõ rằng mình nợ Pháo thủ rất nhiều. Hành động chỉ tay lên ngực áo của anh cũng được báo Sport diễn giải theo ý nghĩa khác, rằng Cesc muốn nói: “Việc gia nhập Chelsea là lỗi của tôi.” Chưa biết thực hư như thế nào, nhưng chẳng phải điều đó cũng hợp lý sao. Nếu vậy thì đó sẽ là một kỷ niệm đẹp với người hâm mộ Pháo thủ, mặc cho thất bại quá lãng xẹt trước đối thủ kỵ giơ, bởi họ đã được gặp lại Cesc trong mơ, Cesc Fabregas của ngày xưa.

Hàn Phi

Thừa mứa, lãng phí không phải là biểu hiệu của một đất nước văn minh và phát triển

25.1.16 Add Comment
"Đây không phải là dấu hiệu phát triển, xã hội phương Tây họ cũng phát triển nhưng mà họ ăn vừa đủ, cho nên ăn với người phương Tây rất giản dị, không bao giờ bỏ phí. Khác hẳn người Việt, ăn không hết thì mang bỏ đi".

Đừng nhìn gái đẹp quá lâu nếu bạn không muốn chết sớm

25.1.16 Add Comment
Đối diện với phụ nữ đẹp, hầu hết đàn ông có biểu hiện hồi hộp lo lắng, lượng cortisol tăng lên ảnh hưởng đến tim.

Trí tuệ đám đông

25.1.16 Add Comment
Bạn đang ở quận 2, TP HCM. Từ nút giao giữa Xa Lộ Hà Nội và đường Mai Chí Thọ, rẽ phải, đi thêm khoảng hơn một cây số, qua khu đô thị Imperia An Phú, bạn sẽ nhìn thấy những con đường nhỏ rẽ ngang khuất trong bụi lau lách. 

Để thành triệu phú trong 5 năm

25.1.16 Add Comment
Tôi đã làm được điều này trong thời gian còn ngắn hơn thế, nhưng dĩ nhiên không hề dễ dàng chút nào, phải hy sinh và vượt khó rất nhiều nữa.

LUIS SUAREZ – HÃY ĐỂ ÁNH SÁNG CHE PHỦ ĐI GÓC TỐI

24.1.16 Add Comment
Bạn có thể biết đến Miroslav Klose khi anh ấy từ chối một bàn thắng được ghi bằng tay của mình dù đã được trọng tài công nhận, Aaron Hunt từ chối hưởng một quả phạt đền khi trọng tài cho rằng anh bị phạm lỗi trong vòng cấm hay một kẻ nổi tiếng ngổ ngáo như Paolo Di Canio, sẵn sàng dùng tay dừng bóng trước khung thành trống vì cầu thủ đối phương bị chấn thương. Đó là những hình ảnh tiêu biểu cho tiêu chí “Fairplay” từ xưa đến nay, vẫn được đề ra trước mỗi trận đấu. Nhiều người thường nói, bóng đá phản ánh xã hội. Cuộc sống luôn có những người tốt và người “chưa được tốt lắm”. Bóng đá cũng vậy, sẽ chẳng thú vị đến thế nếu như thiếu đi thứ gia vị từ những pha phạm lỗi, tiểu xảo, tranh cãi và từ những cầu thủ mang đầy những mặt trái ấy như Luis Suarez.


KẺ XẤU CHƠI ĐÁNG GHÉT

Dường như đi đến đâu, bất kỳ giải đấu nào trước khi làm người ta nhớ đến bằng tài năng thì Suarez luôn khiến người ta không thể quên với những lần “xấu chơi” trên sân. Khi mới 15 tuổi và còn thi đấu cho đội bóng quê nhà Nacional, Suarez từng bị đuổi vì … húc đầu vào mặt trọng tài. Quãng thời gian thi đấu ở châu Âu, Suarez cũng để lại không ít những “thành tích” khó quên. Ở Ajax, anh xô xát với đồng đội vì một tình huống đá phạt, cắn đối thủ và nhận án phạt 7 trận, chưa hết, khi đã chuyển sang Liverpool, Su “thỏ” tiếp tục cắn Ivanovic của Chelsea rồi nhận án phạt 10 trận, hành vi phân biệt chủng tộc với Patrice Evra khiến anh “nghỉ” thêm 8 trận. Và dù thi đấu ở đâu thì số thẻ vàng của Suarez không thua kém bất kỳ một hậu vệ chơi rắn nào. Mùa 2012/2013, Suarez nhận 10 thẻ vàng trong khuôn khổ Ngoại hạng Anh, bạn sẽ hiểu ý nghĩa con số đó nếu biết rằng Daniel Agger trung vệ số 1 của Liverpool mùa giải ấy nhận... 3 thẻ vàng. Như vậy đấy, Suarez luôn làm đối thủ khó chịu vì sự tinh quái và tiểu xảo của mình. Không chỉ có vậy, anh thậm chí có thể khiến cả một dân tộc “phát điên” vì mình.

World cup 2014, anh làm cả nước Ý và những người hâm mộ đôi tuyển Ý phải nhớ đến tên mình. Trong khi Marchisio phải chịu một thẻ đỏ mà nhiều người vẫn cho rằng có phần hơi nặng tay thì hành vi “phi thể thao” của Suarez với Chiellini lại bị bỏ qua dù cho Chiellini đã cố gắng chứng minh dấu răng của Suarez vẫn còn nguyên trên vai mình. Trận đấu được tiếp tục và một phút sau Godin có bàn thắng duy nhất cho Uruguay. Italia bị loại. Dù cuối cùng Suarez đã phải nhận án phạt nặng nhất trong sự nghiệp của mình, thì người Ý vẫn không bỏ qua được câu chuyện đó. World Cup 2014 là vậy, nhưng nếu trở lại 4 năm trước, trong kì World cup đầu tiên của mình, anh còn “làm được nhiều hơn thế”… 
Pha cản bóng bằng tay ngay trước vạch vôi của Suarez trong trận đấu với Ghana có lẽ là một trong hình ảnh ấn tượng nhất trong các kì World cup. Pha bóng ấy đã cướp đi cơ hội lần đầu tiên vào bán kết của Ghana và cũng là lần đầu tiên một đội bóng châu Phi làm được điều đó. Như Asamoah Gyan đã từng nói: “Sau pha dùng tay cản phá ấy, Suarez trở thành người bị ghét nhất ở đất nước của chúng tôi”. Mùa hè năm ấy, không chỉ đối với người hâm mộ Ghana, có lẽ Suarez còn trở thành người mà cổ động viên bóng đá châu Phi ghét cay ghét đắng. 

Suarez thực sự là như vậy sao? 

ÁC QUỶ HAY THIÊN THẦN

Suarez có thực sự là một gã xấu chơi trên sân cỏ hay không? Câu hỏi thật khó có câu trả lời chính xác nếu nghe câu chuyện từ David Lomban, trung vệ của Granada kể lại tình huống trong trận đấu giữa Barcelona và Granada vòng 19 La Liga vừa qua: “Đó là một pha phạm lỗi của tôi. Suarez đến và yêu cầu trọng tài rút thẻ vàng nhưng tôi nói tôi đã phải nhận thẻ vàng trước đó rồi thế là Suarez xin lỗi, bảo rằng anh không biết và không yêu cầu trọng tài gì nữa cả”

Hay Albert Luque người đồng đội từng xô xát với Suarez khi anh còn đang thi đấu cho Ajax cũng kể lại rằng: “Suarez đã đến nhận lỗi và xin lỗi tôi và rằng đó là con người của anh ấy. Anh ấy luôn khá kín tiếng trong phòng thay đồ nhưng mọi chuyện hoàn toàn thay đổi trên sân. Suarez sẽ chiến đấu hết mình – luôn luôn là vậy”

Đúng như thế, con người của Suarez dường như luôn tồn tại song song hai mặt sáng tối. Anh có thể bật khóc nức nở sau trận hòa làm Liverpool tuột mất chức vô địch sau nhiều năm chờ đợi hay nghẹn ngào sau khi ghi cú đúp cho Uruguay đánh bại đội tuyển Anh ở World Cup 2014.Cuộc sống không thể chỉ toàn người tốt, một bộ phim không thể chỉ có toàn những vai “chính diện” được. Vì đội bóng, Suarez sẵn sàng đóng vai kẻ “phản diện”, kẻ đáng ghét nhất… 

MỘT HÌNH TƯỢNG ĐÁNG ĐỂ HỌC TẬP

Có thể Suarez thật đáng ghét nhưng để tìm được một scandal nào của anh bên ngoài sân cỏ thì gần như là điều không thể. Đơn giản, Suarez là người đàn ông của gia đình. Anh có một mối tình đẹp như trong mơ với vợ của mình. Yêu nhau khi mới 15 tuổi, chưa được bao lâu thì phải rời xa bạn gái vì gia đình cô ấy chuyển đi nơi khác cách xa cả nửa vòng trái đất, lấy đó làm động lực quyết tâm thành công để giữ được tình yêu của mình. Nó như một câu chuyện cổ tích mà mỗi chúng ta thời trẻ dại đều muốn mình là nhân vật chính vậy. Không phải ai cũng biết ý nghĩa màn ăn mừng mỗi khi Suarez ghi bàn. Hôn lên ngón tay và cổ tay. Đơn giản vì ở đó có xăm tên của vợ con của anh. Suarez - dù khi còn là một kẻ vô danh hay đã là một ngôi sao hàng đầu, vợ anh nói anh vẫn không có gì khác biệt, chỉ khác ở chỗ là anh xuất hiện trên TV nhiều hơn thôi.

Có thể Suarez thật đáng ghét nhưng những gì anh đã làm để có được thành công như ngày hôm nay thật đáng khâm phục. Xuất thân từ gia đình nghèo cùng 6 người anh em khác, bố mẹ chia tay sớm, chưa hoàn thành xong việc đi học ở trường, sớm phải rời xa người mình yêu thương.Có lẽ những mất mát quá nhiều khi còn nhỏ chính là nguyên nhân làm nên một Suarez luôn khát khao hết mình trên sân bóng

Suarez quả thật là một “bad guy” đúng nghĩa trên sân bóng nhưng trong cuộc sống thường nhật và chứng kiến những gì anh ta chiến đấu cho đội bóng, bảo sao phần lớn khán giả xem phim thường yêu thích và hứng thú xem “bad guy” hơn là chàng nhân vật chính đầy tốt bụng.

Con người Suarez mang những mâu thuẫn đầy thú vị. Có người ghét những hành vi, cách cư xử quái gở trên sân cỏ của anh. Có người lại yêu thích cũng chính vì cá tính ấy. Suarez ở một góc nào đó giống như thứ cà phê hảo hạng. Thoạt đầu bạn nhớ về thứ cà phê ấy là màu đen là vị đắng khi mới lần đầu nếm thử. Nhưng hãy thưởng thức và cảm nhận dần dần biết đâu bạn sẽ thấy vị ngọt bùi ấm áp từ nó..

Hôm nay là sinh nhật anh. Gửi lời chúc tới anh và gia đình. 29 tuổi rồi, hãy để ánh sáng, những điều tốt đẹp bù đắp cho góc tối, cho những việc “không may” khi xưa anh nhé!

Nam Phong

Hàng Việt bị thế chỗ

24.1.16 Add Comment
Trước đây, khi đi học ở Thái Lan, những lúc rảnh rỗi tôi hay ghé vào các siêu thị và chợ nông sản Thái (Talad Thai) để quan sát xem người ta buôn bán thế nào, tiện thể mua sắm vài thứ.

Phạm Xuân Ẩn: Hơn cả một điệp viên

Gió Thoảng 22.1.16 Add Comment
Khi bắt đầu bài viết này, tôi tự hỏi sẽ viết như thế nào để có thể đưa vị tướng tình báo này đến với các bạn. Khi Phạm Xuân Ẩn vốn dĩ là một hình tượng đã quá quen thuộc suốt một thập kỷ qua. Tên tuổi ông, chiến công của ông đã đến với mọi người qua 5 cuốn sách và 1 bộ phim tư liệu dài kỳ của đài HTV. Bản bi hùng ca của dân tộc này không chỉ ở những người mẹ , người lính.

Chiếc lá cuối cùng

22.1.16 Add Comment
Cuối năm qua, tôi có dịp tham gia một chương trình mổ mắt từ thiện ở huyện Bắc Quang, Hà Giang. Đó là chương trình đặc biệt, bởi tất cả những người được thay thủy tinh thể là các cụ già, có người đã gần 90 tuổi. Một năm, quỹ này hỗ trợ đem lại ánh sáng cho hàng chục nghìn người già như thế.

ĐỪNG CHỈ ĐONG ĐẾM LÒNG TRUNG THÀNH BẰNG THỜI GIAN…

21.1.16 Add Comment
Điểm chung của những Paul Scholes, Paolo Maldini, Carles Puyol… ngoài tài năng, chắc hẳn đó là sự trung thành. Họ trưởng thành từ lò đào tạo của CLB, thi đấu hết mình cho đội bóng dù trong giai đoạn khó khăn hay vinh quang trải dài. Quan trọng hơn, họ kết thúc sự nghiệp cầu thủ trong một màu áo - nơi họ đã gắn bó từ khi là những đứa trẻ. Như một lẽ tất yếu, họ trở thành huyền thoại tại CLB. Đó là một cái kết ngọt ngào, một “happy ending” mà bất kỳ cầu thủ nào cũng muốn có được.


Tất nhiên số lượng những cầu thủ làm được như vậy tại các CLB danh tiếng trên thế giới còn ít, nhưng số lượng na ná như vậy thì có cả trăm, cả nghìn. 

Thật không biết nên vui hay nên buồn, khi Nicky Butt và Phil Neville nằm trong danh sách “na ná” đó.

Quá khó để viết về Nicky Butt và Phil Neville, trừ việc họ thuộc nhóm các cầu thủ thuộc thế hệ Vàng 1992 dưới thời Sir Alex – Nhưng điều đó thì, là điều duy nhất mà ai cũng biết về họ.
Sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu kể đến những pha bứt tốc của Ryan Giggs, những cú nã đại bác từ xa của Paul Scholes hay rất nhiều cú đá phạt hoàn mỹ từ David Beckham. Nhưng đây là câu chuyện về Nicky Butt và Phil Neville, 2 mẩu còn lại của thế hệ Vàng 1992. Họ có gì nổi bật để nhắc đến đây? Chưa kể họ còn rời CLB sớm nữa…

Vậy tại sao lại là Nicky và Phil - 2 con người với phong cách thi đấu và ngoại hình trái ngược? Thực chất họ có rất nhiều điểm chung, cùng sinh vào ngày 21 tháng 1, đại diện cho cung Bảo Bình: những con người có suy nghĩ lạ lùng không giống với số đông. Họ rời United vào những năm 2004, 2005 – khi mà tình cảm vẫn còn đó, nhưng tiếc là không thể tiếp tục chung đường.
Hãy bắt đầu trước với Nicky Butt, người lớn tuổi hơn và vẫn đang khoác lên mình màu áo của United (nhưng là chiếc áo khoác với chức danh HLV tại trung tâm đào tạo trẻ). Nicky có ngoại hình không đẹp nhưng… dễ nhớ. Đó là chiếc đầu trọc lốc không một sợi tóc của mình.

Không biết có phải do sinh ra ở Gorton, địa phương nằm ở tít tắp phía Nam so với thành phố Manchester, mà Nicky không mấy quan tâm đến vẻ bề ngoài, hình thức hay sự hào nhoáng mà thế giới quanh quả bóng tròn mang lại. Nicky thừa nhận mình khác với các cầu thủ khác thuộc thế hệ Vàng 1992 ngay từ điểm xuất phát. Nơi cậu sinh ra không tràn ngập màu hồng của nhung lụa, không yên bình như phần lớn những nơi mà tụi trẻ thoải mái vui đùa. Nicky thường mang 1 cái xích to đùng (to hơn hẳn những loại xích bình thường) để khóa bánh xe ô tô lại, người ngoài nhìn vào ắt hẳn thấy kì cục, nhưng Nicky lại tếu táo chia sẻ: “Đó là cách tôi giữ xe của mình. Tôi bị trộm xe 2 lần rồi nên giờ tôi phải dùng xích to thôi.”. Có phải chính nơi đầy tệ nạn đó, đã tôi luyện nên 1 Nicky dũng mãnh – 1 tiền vệ phòng ngự không ngán vào bóng bất cứ đối thủ nào?

Trong thế hệ Vàng 1992, người mà Nicky tìm thấy nhiều điểm chung với mình nhất, có lẽ là Paul Scholes. Thời còn thi đấu, Nicky có để tóc, nhưng là một mái tóc mỏng với những sợi tóc loăn quăn màu vàng giống Scholesy. Tuyệt nhiên không hứng thú với giới truyền thông hay quan tâm tới việc mái tóc mình có hợp mốt không từ năm này qua năm khác.

Trận đấu đầu tiên cho đội Một United của Nicky là vào mùa giải 1992/1993. Nhưng phải đến tận mùa 1994/1995, khi Roy Kean liên tục gặp chấn thương và treo giò, Nicky Butt mới có cơ hội được ra sân và thể hiện mình nhiều hơn. Sau 35 trận khoác áo Quỷ đỏ, Nicky ghi được 1 bàn thắng và ngăn được vô số các đường lên bóng phản công nguy hiểm từ đối thủ. Một trong những trận đấu ấn tượng nhất của Nicky mùa đó có lẽ là trận chung kết FA với Everton, chàng tiền vệ phòng ngự được ra sân ngay từ đầu, trong khi hai cậu bạn Ryan Giggs và Paul Scholes chỉ được vào sân từ ghế dự bị. Những cú tắc bóng, những pha xử lí bình tĩnh giúp Nicky được người hâm mộ United nhớ tên. Và rồi đến mùa giải 1996/1997, Nicky vinh hạnh nhận chiếc áo số 8, chiếc áo còn đang để trống, chờ người thay thế xứng đáng sau khi Paul Ince rời United từ năm 1995.

Trong sự nghiệp cầm quân của mình, Sir Alex thừa nhận ở mỗi đội bóng ông dẫn dắt, không có cái tôi nào được lớn hơn cái tôi của HLV. Người đứng đầu CLB phải là Huấn luyện viên trưởng. Nhưng không vì điều đó, mà Sir ghét Nicky – chàng cầu thủ trẻ có phần hơi ngỗ ngược, nhưng sự cá tính ấy vẫn nằm trong khuôn khổ. Nicky là người duy nhất dám “bật” ngay Sir Alex: “Tại sao tôi không được ra sân vậy?”. Những lúc đó Sir cũng thẳng thắn trả lời: “Nicky à, cậu phải ngồi ngoài vì Scholes và Keane đá giỏi hơn cậu.”

Tuyệt nhiên không có câu nào “bật” lại tiếp theo. Đó chính là điểm khác biệt của Nicky so với phần còn lại. Mạnh mẽ, sẵn sàng bùng nổ nhưng biết đâu là điểm dừng. 

Việc của Paul Scholes, Ryan Giggs, Beckham là thăng hoa trong các pha bóng tấn công. Còn với Nicky Butt, anh là chốt chặn đề phòng mọi sự nguy hiểm về phía khung thành. Nếu chàng trai ít tóc này bị vượt qua, chắc hẳn hậu vệ United sẽ phải lao đao. Nhưng rất may, Nicky Butt không hề dễ dàng bị vượt qua như vậy. Trận đấu đáng nhớ nhất trong sự nghiệp của Nicky trong màu áo Quỷ đỏ chắc hẳn là trận chung kết Champions League năm 1999 tại Camp Nou. Scholes và Keane không thể góp mặt, người đồng hành cùng David Beckham ở vị trí tiền vệ trung tâm sẽ là Nicky Butt. Hóa ra đây là sự thay thế tuyệt vời, Nicky trong ngày hôm ấy đã thi đấu xuất sắc, khóa chặt được một Stefan Effenberg to lớn và tinh quái bên phía Bayern Munich.

Trong những năm cuối khoác áo Quỷ đỏ, Nicky Butt chơi không hề dở, chỉ trách là hàng tiền vệ Man United quá chật chội với những cái tên xuất chúng. Sau màn trình diễn đầy ấn tượng dưới màu áo tuyển Anh tại World Cup 2002, Nicky thậm chí còn được “Vua bóng đá” Pele khen ngợi là cầu thủ Anh thi đấu xuất sắc nhất trong trận đấu mà vốn anh chỉ là một sự thay thế, khi đó sự lựa chọn đầu tiên là Steven Gerrard bị chấn thương. Nhưng rốt cục thì 2 năm sau đó, Nicky cũng rời thành Manchester để khoác áo Newcastle. 2 triệu bảng là cái giá quá rẻ so với thực lực của Nicky, nhưng Sir Alex vẫn chấp nhận vì cho rằng, Newcastle sẽ là môi trường tốt để Nicky thể hiện nhiều hơn. Dẫu vậy, nhưng về sau, Nicky thẳng thắn thừa nhận rằng, rời M.U là một trong những quyết định khiến anh hối hận nhất trong đời. 

Một năm sau khi Nicky ra đi, Phil Neville cũng quyết định tiếp bước người bạn, Everton là bến đỗ tiếp theo (và cũng là bến đỗ cuối cùng) của cậu em nhà Neville. Việc phải để Phil ra đi cũng khiến HLV Sir Alex tiếc nuối như trường hợp của Butt. Nhất là khi Phil thuộc tuýp cầu thủ biết vâng lời, sẵn sàng thi đấu ở mọi vị trí mà HLV muốn. Giá trị chuyển nhượng của Phil cũng chỉ là hơn 3 triệu bảng, quá rẻ và tất nhiên không tương xứng với những gì Phil Neville đã làm được cho CLB.

Nếu như Gary Neville được biết đến như một hậu vệ phải xuất chúng, lên công về thủ đầy hiệu quả thì Phil Neville kém nổi bật hơn, cậu em trai có thể đảm nhận ở vị trí hậu vệ cánh, tiền vệ phòng ngự hay bất kì một vị trí nào khác ở hàng tiền vệ, theo lời Sir Alex. Vấn đề của Phil là mọi thứ chỉ dừng lại ở mức “ôn hòa” và “an toàn” chứ khó có thể đột phá như người anh.

Nhà Neville nổi tiếng với truyền thống giáo dục tốt. Người anh trai tuy thấp bé hơn nhưng luôn được đánh giá là “đá hay” hơn so với người em. Đây là một nhận xét chủ quan, vì suy cho cùng, vị trí trên sân của Gary và Phil được HLV sắp xếp là khác nhau. Thứ Phil thua kém so với người anh, có lẽ là, sự kiên quyết. Phil không bao giờ có được những quyết định “dứt khoát” như Gary, luôn cam chịu và nhún nhường.

Phil chỉ được ra sân có 19 lần trong mùa giải 2004/2005. Đây rõ ràng là một hồi chuông cảnh báo cho chàng cầu thủ 28 tuổi. Anh vừa muốn ra đi để tìm cơ hội ra sân nhiều hơn, vừa muốn ở lại để cống hiến trong màu áo Quỷ đỏ. Kết cục là Gary Neville đã tới gặp Sir Alex để nói về vấn đề này. Là Gary chứ không phải Phil, nhân vật chính trong câu chuyện.

Cuối cùng thì Phil cũng chuyển tới Everton vào tháng 8 năm 2005. Trận đầu tiên Phil khoác lên mình màu áo xanh là cuộc đụng độ với Villarreal, đội chiến thắng sẽ được quyền tham gia vào vòng bảng UEFA Champions League 2005/2006. Rất tiếc trong trận đấu đó đội bóng nước Anh đã thất thủ với tỉ số 1 – 2, nhưng một tín hiệu đáng mừng là Phil được thi đấu suốt 90 phút của trận đấu.

Trận đấu đầu tiên tại giải Ngoại hạng còn đáng nhớ hơn, đó là cuộc gặp gỡ giữa Everton và Manchester United. Kì cục thật, đây là lần đầu tiên Phil đối đầu anh trai mình. Mà nói đúng hơn, lần đầu tiên Phil phải đá chống lại biết bao người thân mà mình đã gắn bó hơn 10 năm. Dẫu có khó khăn nhưng cậu bé hiền lành nhà Neville cũng đã làm được.

Trong gần 8 năm thi đấu tại Everton, Phil Neville chỉ ghi được 5 bàn, nhưng đáng chú ý là 1 bàn trong số đó là ghi vào lưới của Manchester United. Đó là trận bán kết Cup FA năm 2009, khi Phil đang đeo trên tay tấm băng đội trưởng của đội bóng thành phố Cảng.

Những năm tháng tại sân Goodison Park không đem lại cho Phil Neville danh hiệu đáng kể nào. Nhưng nơi đó thực chất đã đem lại cho Phil rất nhiều, đó là sự tin tưởng từ HLV, sự ngưỡng mộ từ các đồng nghiệp. Người đội trưởng của họ, một cầu thủ từ thế hệ Vàng 1992, đã thi đấu thực sự kiên cường và xuất sắc.

Phil Neville và Nicky Butt cùng kết thúc sự nghiệp cầu thủ ở độ tuổi 36. Nhưng tình yêu của họ với bóng đá vẫn tràn đầy. Và dù nơi họ kết thúc không phải ở Manchester, nhưng họ sẵn sàng, được quay lại Old Trafford bất cứ khi nào có cơ hội.

Và như một phép lạ, cơ hội cuối cùng cũng đến thật sự. Sau khi HLV David Moyes bị sa thải, Ryan Giggs được bổ nhiệm vào vị trí HLV tạm quyền của Manchester United. Dường như ngay lập tức, Ryan Giggs lựa chọn Phil Neville, Nicky Butt và Paul Scholes là những người sát cánh bên mình trong ban huấn luyện. Trận đấu đầu tiên của họ trong vai trò là HLV thực sự đáng nhớ, chiến thắng giòn giã 4 – 0 trước Norwich với 2 cú đúp từ Wayne Rooney và Juan Mata. Đây thực sự là một đội ngũ ban huấn luyện khiến CĐV Quỷ đỏ hy vọng trong tương lai.

Sau mùa giải ấy, Nicky Butt tiếp tục đồng hành với đội bóng thành Manchester với tư cách là HLV đội trẻ. Phil Neville thì thử sức với nhiều vai trò hơn. Anh trở thành bình luận viên quen thuộc của đài BBC trước khi sang Tây Ban Nha để làm trợ lý HLV đội bóng mang biệt danh “Bầy dơi” Valencia.

“Bạn có thể hết yêu mối tình đầu, nhưng bạn sẽ không bao giờ quên được họ. Dù cho bạn có yêu bao nhiêu người tiếp theo nữa, mối tình đầu luôn chiếm được một khoảng riêng trong trái tim bạn.” 
Manchester United chính là tình đầu của Nicky Butt và Phil Neville, của cả Paul Scholes và Gary Neville. Những người yêu nhau thật lòng, cuối cùng cũng sẽ trở về với nhau. 

CĐV Quỷ đỏ chờ mong một ngày không xa được chứng kiến tất cả trong màu áo khoác đen của United. Đội ngũ ban huấn luyện ấy sẽ khiến tất cả đối thủ khiếp sợ, như cái cách mà “Thế hệ Vàng 1992” đã làm được trong sự nghiệp cầu thủ vẻ vang của mình.

Còn ở thì hiện tại, ngày hôm nay, xin được chúc mừng sinh nhật tới Nicky Butt và Phil Neville. Tuy rằng thời gian họ thi đấu tại United không được tính bằng con số 20 năm, họ không kết thúc sự nghiệp tại sân Old Trafford, nhưng họ vẫn mãi là đứa con trung thành tại nơi đây, nơi mà họ luôn nhận được sự chào đón nhiệt thành nhất.

Gem (Trên Đường Pitch)

Bức ảnh thể hiện sự đối lập của hai nền giáo dục Âu - Á

21.1.16 Add Comment
- Tôi thấy thương cho dân Châu Á mình, nhất là Việt Nam và Trung Quốc, chúng ta đi chơi là để...chụp hình!


Việt Nam là 1 trong 5 quốc gia xả rác ra biển nhiều nhất thế giới

21.1.16 Add Comment
Ocean Conservancy tuyên bố Trung Quốc, Indonesia, Philippine, Thái Lan và Việt Nam chính là 5 quốc gia xả rác hàng đầu ra biển, đóng góp tới 60% lượng rác thải nhựa trong các vùng biển trên thế giới.

ROONEY VÀ CHUYẾN VIỄN DU VỀ MIỀN QUÁ KHỨ

20.1.16 Add Comment
Có 3 người đi tới Anfield. Một fan của Manchester United sẽ hát vang “you are a scouser, an ugly scouser,…”. Một người hâm mộ Everton thì cay nghiệt hơn với những câu “to hell with Liverpool…”. Người còn lại có tên Wayne Rooney, anh sẽ cố gắng sút tung lưới The Kop. Ơn giời Rooney mới chỉ làm được điều đó 2 lần, nhưng cả hai bàn thắng đó có lẽ đều nằm trong số những khoảnh khắc kỳ diệu nhất sự nghiệp của Wazza.


Các fan của giải ngoại hạng Anh có lẽ đều hiểu các trận derby vùng Merseyside (Liverpool Trận derby vùng Merseyside từng khiến cho Robbie Fowler sau khi ghi bàn đã ăn mừng theo phong cách “hít cỏ” để trả thù các CĐV của The Toffees để rồi nhận án phạt, cũng từng buộc Kenny Dalglish rồi đến Brendan Rodgers phải mất việc khi chỉ giành được một điểm. vs Everton) hay derby nước Anh (Liverpool vs Manchester United) như là một trong những trận đấu được chờ đợi nhất mùa giải, ít nhất là về sự khắc nghiệt, tính ăn thua và đôi khi là cả những tình huống triệt hạ vượt xa giới hạn cảm xúc của cá nhân mỗi cầu thủ, HLV cũng như các CĐV.

Các trận derby giữa Liverpool và M.U có thể chưa sánh được “Merseyside derby” về mặt truyền thống, nhưng nó cũng từng khiến cho Alan Smith quên mình chịu gãy chân chỉ để cản phá cú sút xa của John Arne Riise, làm Steven Gerrard đánh mất chính mình khi chỉ xuất hiện trên sân đúng 38 giây trước khi tung ra cú tắc bóng tồi tệ rồi phải nhận thẻ đỏ, biến Nemanja Vidic trở thành một chú hề mỗi khi trái bóng derby nước Anh bắt đầu lăn.

Người Everton thù Liverpool, người Manchester United hận Liverpool, còn với một fan ruột The Toffees đang chơi cho The Red Devils như Rooney thì bình phương số học sự thù hận đó trong anh thậm chí là chưa đủ. Là một fan Everton từ thuở mới lọt lòng, Rooney mất gần 20 năm sống trên đời để có thể lần đầu ăn mừng bàn thắng giữa hàng chục nghìn CĐV Liverpool có mặt trên sân Anfield. Hơn 11 năm sau, Wazza mới tiếp tục được tận hưởng cảm giác ấy lần thứ hai, song cảm xúc vẫn ngọt ngào và vô thực như thế.

Vào một ngày trung tuần tháng một cách đây 11 năm, tiết trời khô hanh, Manchester United hành quân đến sân của Liverpool trong một trận cầu thừa tính bạo lực nhưng khô hạn bàn thắng. Cả Anfield đổ dồn sự chú ý vào tiền đạo mang áo số 8 của M.U, cầu thủ thủ đang giữ ngôi vị sao tuổi teen đắt giá nhất thế giới. Nhận bóng từ khoảng cách gần 25 mét so với khung thành của thủ môn Jerzy Dudek, Rooney tự tin tung ra cú nã đại bác tầm xa quen thuộc. Bóng đi căng và chìm vào góc gần nhưng quan trọng hơn là đầy bất ngờ, khiến Dudek đến khi nhận ra và đổ người thì trái bóng đã đi sượt qua đôi tay anh và đi vào lưới. Chàng “Shrek” đã chạy về phía các CĐV của Liverpool đang ngồi tại khán đài The Kop để ăn mừng với một vẻ mặt đầy thách thức.

Sự nông nổi của tuổi trẻ? Không, đó là Wayne Rooney, cầu thủ không bao giờ giấu đi cảm xúc của mình trên sân bóng. Mà cảm xúc ấy cũng thật ngây ngô, mộc mạc, không chút kìm nén. Trải qua 11 năm, Rooney vẫn là Rooney, anh vẫn chiến đấu bằng tất cả tinh thần và sức lực của mình, vẫn cháy qua mọi trận đấu. “Gã Shrek” ngày nào vẫn biết lo cho tuyến phòng ngự dù anh là tiền đạo. Dù đã vơi đi những tình huống đuổi theo đối phương đến tận sân nhà hay tận vòng cấm địa đội mình để giành lại bóng, nhưng giờ đây anh vẫn biết lo cho tuyến phòng ngự, theo một cách thức chuyên nghiệp hơn mà bóng đá hiện đại gọi là phòng ngự từ xa.
Gánh trách nhiệm của một người đội trưởng trên vai, nhiệm vụ phòng thủ của Rooney giờ đây là đánh chặn ngay từ tuyến đầu, đồng thời hướng dẫn các đồng đội trẻ tuổi biết cách di chuyển sao cho hợp với ý đồ chiến thuật của huấn luyện viên. Từ một “gã Shrek” hoang dã ngày nào, Rooney trở thành một “gã béo” biết vâng lời, học cách trưởng thành và ra dáng thủ lĩnh. Ai đó có thể trách cứ Rooney đã dần mất đi tinh thần chiến đấu khi họ thấy những trận anh tịt ngòi liên tiếp hay thậm chí còn không có tình huống chạm bóng trong vòng cấm đối phương, đường đường là một tiền đạo. 

Nhưng các fan của Rooney sẽ hiểu rằng ngay cả trong những trận đấu đó, anh chẳng bao giờ chơi vật vờ hay là một bóng ma. Rooney vẫn chạy và di chuyển rộng bởi sự hy sinh dành cho đội bóng đã ngấm vào máu của anh ngay từ những ngày đầu tiên, và những giọt máu ấy vẫn cứ rần rần chạy trong người Rooney như thể thúc giục anh không bao giờ dừng lại. Rooney là thế, trong những ngày vô duyên nhất, anh cũng không phải vô dụng. Rooney có thể tịt ngòi trong thời gian dài? Chẳng sao cả bởi ngấm vào tiềm thức một người hâm mộ Rooney là đức hy sinh, đam mê chiến đấu và tinh thần trên sân bóng của “số 10”.

11 năm, có thể Rooney đã tăng 11 ký, nhưng sự cống hiến của anh trên sân cho Manchester United chưa bao giờ thay đổi dù chỉ là 1 microgram. Để rồi cũng vào một ngày trung tuần tháng Giêng, sân Anfield khô hạn bàn thắng, Rooney lại xuất hiện và tung ra cú vô-lê trái phá đưa bóng chạm đầu ngón tay thủ môn đối phương, như một chuyến viễn du vào miền quá khứ. Mảnh lưới của Liverpool lại rung lên trước những cái ôm đầu của khán giả trên khán đài The Kop. Cũng giống như lần trước, Rooney vẫn chạy đến bên các CĐV Liverpool, trượt dài trên thảm cỏ không theo quy tắc hay động tác kiểu mẫu nào cả, bởi đơn giản, vào thời điểm đó, niềm vui tột cùng đã chiếm trọn tâm trí anh.
Đó là bàn thắng đưa Rooney vượt qua Thierry Henry để trở thành chân sút ghi nhiều bàn thắng nhất tại Premier League cho một đội bóng, với 176 bàn thắng cho Manchester United. Nhưng tiền đạo sinh ra ở vùng ngoại ô Croxteth, Liverpool chỉ nói về bàn thắng đó như pha lập công thứ hai trên sân Anfield: “Kỷ lục? Kỷ lục nào vậy? Tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng đó là bàn thắng được ghi trên sân của Liverpool và phải mất 11 năm tôi mới làm được điều đó lần thứ hai. Vì thế hãy cho tôi một chút ích kỷ để ăn mừng nó trong ngày hôm nay.”

Bốn bàn thắng qua bốn trận đầu năm 2016, không quan trọng. Từ Rooney đến Rooney, những cú nã đại bác của anh cứ thế lao vút đi, xé nát mảnh lưới Anfield. Ở vào thời điểm của sự xen kẽ giữ ánh sáng và bóng tối, hãy cho Rooney được ích kỷ, hãy dành cho anh những tràng vỗ tay tán thưởng. Còn trên sân, Rooney sẽ không thay đổi và mãi mãi là như vậy.

Hàn Phi (Trên Đường Pitch)

4 kiểu phụ huynh làm thui chột khả năng của con cái

20.1.16 Add Comment
Muốn khơi dậy và phát triển tiềm năng của con, bạn đừng bao giờ rơi vào mẫu phụ huynh tiêu cực điển hình này.

Trung Quốc xâm lược Hoàng Sa là khởi đầu của cuộc khủng hoảng Biển Đông

19.1.16 Add Comment
Xung đột Biển Đông hiện mang tính toàn cầu và đã bắt đầu cách đây 4 thập niên, với việc Trung Quốc ngang nhiên xâm lược quần đảo Hoàng Sa.

Lòng tham

19.1.16 Add Comment
Trận hôi của mà tôi chứng kiến ở Hà Nội 30 năm trước làm cho tôi bắt đầu nghi ngờ đức thật thà, chất phác và sự tử tế của người Việt mà chúng tôi thường được dạy.



Hôm đó là một ngày hè năm 1986. Tôi đi xe đạp trên con đường Láng Hạ bây giờ. Hồi đó nó còn là con đường đất gồ ghề, đầy ổ gà. Trung tâm Chiếu phim Quốc gia ngày nay lúc bấy giờ là bãi rác hôi hám. Trên con đường này có nhiều xe tải chở các thùng gỗ đóng hàng của những người du học hoặc làm việc ở Liên-xô gửi về bằng đường biển và được nhận ở một kho hải quan nằm trên đường Láng.

Một chiếc xe tải như thế chạy ngay qua tôi, lắc lư trên những ổ gà. Bỗng thùng xe bị bung ra, một số thùng gỗ rơi xuống, vỡ tung. Bàn là, quạt máy, nồi hầm, chậu nhôm, dây may-xo... vung vãi ra đường. Đó là những loại hàng hoá mà người Việt ở Liên-xô tiết kiệm tiền học bổng, chịu khó lao động kiếm thêm để "đánh" gửi về nước. Những mặt hàng sinh hoạt như vậy thời đó ở nước ta rất khan hiếm.

Hàng chục người đang đi xe đạp, đi bộ gần đó lao đến. Một trận hôi của kinh hoàng xảy ra ngay trước mắt tôi. Anh lái xe la hét, van xin, ngăn cản, nhưng bất lực. Họ quá đông và quá... hứng khởi. Tôi cũng không làm gì được để giúp anh. Tôi bị bất ngờ và sốc đến mức chỉ há hốc mồm nhìn những con người hả hê từ đám đông đi ra, tay xách nách mang các "chiến lợi phẩm". Họ lấy hết, chỉ trừ một ít đồ to nặng như tủ lạnh, một người không thể bưng đi được. Trên mặt họ, tôi thấy sự hứng khởi, sự mãn nguyện, bất kỳ cảm xúc vui vẻ nào, tuyệt nhiên không có sự hổ thẹn, ý thức tội lỗi nào hết. Tôi rùng mình. Vào khoảnh khắc đó, trong tôi, một niềm tin thiêng liêng từ những trang sách, bài học đạo đức đã bị sứt mẻ, vỡ vụn theo mấy chiếc thùng gỗ. Ai cũng tham gia hôi của. Người ta ngang nhiên, hồ hởi ăn cướp những cái của người khác, thế mà gọi là "thật thà", "chất phác", "tử tế" ư? Sau 30 năm, tôi vẫn nhớ như in vụ hôi của này. Nó ám ảnh tôi.

Ai đó có thể nói, thời đó người dân nghèo, thiếu thốn nên họ cư xử như thế. Vậy phải giải thích thế nào về việc hàng nghìn người dân "hôi" sạch xe bia bị đổ trên cầu Bến Thuỷ ngày 26/11/2011, về vụ "hôi" bia tương tự ngày 4/12/2013 ở Biên Hoà? Vì dân nghèo không có tiền mua bia ư? Họ có tiền mua xe máy cơ mà? Khi xem video do camera giao thông ghi lại vụ ở Biên Hoà, tôi lại thấy đa số người đi đường và sống hai bên đường ở Biên Hoà lao vào "hôi" bia, giống y hệt cảnh tôi nhìn thấy ở Hà Nội năm 1986. Trong các vụ cháy nhà, cháy ki-ốt bán hàng, cháy chợ ở các địa phương nước ta, hôi của gần như là phần không thể thiếu. Người dân đã có cuộc sống đầy đủ hơn, hàng hoá không còn khan hiếm, nhưng "tính hôi của" không thay đổi mấy.

Chúng ta ghét cay ghét đắng các quan tham. Nhưng quan từ đâu mà ra? Họ cũng từ dân ra, hết nhiệm kỳ quan lại về làm dân. Họ là con, là chồng hoặc vợ, là bố hoặc mẹ, là ông hoặc bà trong các gia đình dân. Quan có từ trên trời rơi xuống đâu? Nếu quan nào đó tham, phải chăng người đó đã có sẵn máu tham từ trước khi làm quan, từ khi là dân? Khi một người có sẵn máu hôi của, thì khi làm quan, tham nhũng cũng là một kiểu hôi của với mức độ lớn hơn, hình thức tinh vi hơn mà thôi. Tôi không tin rằng khi còn làm dân thì họ chưa có máu tham, đến khi làm quan mới đổ đốn ra. Quan mà giữ được thanh liêm trong một xã hội mà sự tử tế bị "mất giá" trên diện rộng, khi họ nắm nhiều quyền trong tay, mà lương của họ thì thấp hơn lương chuyên viên ở các doanh nghiệp trung bình, kể ra cũng khó. Để quan bớt tham, không có cách nào khác cách "4 Không" mà Singapore và nhiều nước khác làm: sao cho quan không muốn tham, không cần tham, không dám tham, không thể tham những gì không phải của mình.

Nhưng với người dân chúng ta thì sao? Cần làm gì để chế ngự lòng tham và tẩy sạch dòng máu tham? Không phải chỉ đối với của cải, mà đối với nhiều thứ khác. Vượt đèn đỏ là "cướp" đường, "cướp" sự an toàn giao thông. Chen hàng, xô đẩy là "cướp" thời gian, "cướp" cơ hội của người khác. Bán thực phẩm, hàng hoá độc hại là "cướp" sức khoẻ của đồng loại. Nhiều hành vi xấu xa xảy ra ở nước ta, tạo thành một xã hội kém văn minh, kém an toàn có chung một nguồn gốc là "lòng tham".

Khi nào nước ta không còn xảy ra những vụ người dân hôi của, nhiều hành vi xấu xa khác sẽ biến mất theo. Khi đó, chắc chắn chính quyền cũng sẽ liêm chính hơn. Cần phải làm bất kỳ điều gì để lấy lại giá trị đã bị mất đi rất nhiều của sự tử tế.

Lương Hoài Nam

BẢY CHỊ EM SERIE A: BAO GIỜ CHO ĐẾN NGÀY XƯA?

18.1.16 Add Comment
Cách đây không lâu, tôi có tìm đọc lại bộ truyện tranh “Đội trưởng Tsubasa” của Nhật Bản, bộ manga từng làm khuynh đảo giới trẻ Việt Nam cách đây hơn chục năm. Và, tôi bỗng nảy ra một câu hỏi rằng, giải đấu được cho là hấp dẫn nhất hành tinh – English Premier League lại không được đoái hoài đến bởi tác giả, nhưng ông lại chọn Serie A làm nơi dừng chân cho Shingo, Hyuga – những ngôi sao của tuyển Nhật trong truyện tranh? Đơn giản bởi vì, nhiều năm về trước, người hâm mộ túc cầu, không chỉ Nhật Bản, Việt Nam, đều say mê những Internazionale, Juventus, AC Milan, SS Lazio, AC Fiorentina, AC Parma, AS Roma… Họ gọi Serie A là giải đấu hấp dẫn nhất hành tinh, nơi quy tụ của “Bảy chị em”…


BẢY CHỊ EM SERIE A: BAO GIỜ CHO ĐẾN NGÀY XƯA?

Giống như Premier League cách đây vài năm đã xây dựng trật tự Big Four hay La Liga tồn tại tam hùng xưng bá như ngày nay, ở Ý trước đây xuất hiện nhóm Bảy chị em – “La sette sorelle”, nơi bảy đội bóng được coi là ứng cử viên vô địch ngay từ khi bắt đầu giải. Chính sự khó đoán và cân bằng giữa bảy đội, nằm rải rác từ các thành phố lớn như Turin, Milan, Roma hay tỉnh lẻ như Parma, đã làm nên sức hút đặc biệt cho giải đấu, từ chất lượng chuyên môn, đến các bình luận bên lề cũng như các trận derby máu lửa. Với người Italia, mỗi tuần trôi qua, họ lại chứng kiến các tiền đạo hàng đầu thế giới như Ronaldo, Batistuta, Weah, Crespo, Vieri, Del Piero, Salas thử cách xuyên phá hàng phòng ngự của những hậu vệ đẳng cấp, đó là Cannavaro, Thuram, Maldini, Nesta, Baresi, Bergomi,… cùng những tiền vệ tài hoa như Zidane, Veron, Rui Costa… Có một sự thật rằng, đã có một thời kỳ, từ năm 1980 đến 2007, tất cả những Ballon d’Or đều là những người Serie A, duy chỉ trừ Belanov và Michael Owen. Tất cả các trận chung kết UEFA Cup từ 1989 đến 1999 đều có một đội bóng nào đó của nhóm chị em, tận 8 lần họ đoạt cúp về nước Ý hoa lệ, duy chỉ có năm 1996 - một ngoại lệ hiếm hoi khi đó là trận chung kết của người Đức và người Pháp. Không chỉ vậy, ở giải đấu danh giá nhất cấp câu lạc bộ châu Âu, thì trong 20 năm, khoảng giữa 1983 và 2003, họ vào Chung kết 13 lần, lên đỉnh Châu Âu 6 lần. Cầu thủ của nhóm “Bảy chị em” được trả lương cao hơn bất kỳ cầu thủ nào khác trên thế giới, khiến giải đấu này trở nên quyến rũ, hoa mỹ. Những tất cả chỉ là hai chữ “đã từng”…

NHỮNG ĐỨA EM LẠC LỐI…

Trong gia đình, những đứa em luôn được cưng chiều của những ông bố, bà mẹ, để cho “bằng chị, bằng em”. Những cô em nhà Serie A, Fio, Parma, Roma, Lazio được bơm tiền bằng những ông chủ giàu có và danh tiếng của nước Ý, nhanh chóng phất tay rầm rộ chiêu mộ nhân tài để đuổi kịp các bà chị của mình. Để rồi người ta gọi Serie A là “thiên đường của những đồng lire”, các câu lạc bộ thi nhau phá kỷ lục chuyển nhượng của nhau, đẩy giá cầu thủ lên cao. Đến cả anh tỉnh lẻ Parma, nhờ dòng sữa Parmalat của Chủ tịch Tanzi, còn chịu chi khi đưa về Thuram, Crespo năm 1996 chỉ vì đứng thứ 6, rồi điên cuồng mua thêm Veron, Ortega những năm sau đó. Lazio sở hữu Nesta, Salas, Nedved với HLV Eriksson đoạt Scudetto 2000, và Cragnotti cũng bạo chi đem về những Crespo, Vieri, Veron với cái giá ngất trời vào thời điểm giao thời giữa hai thiên niên kỉ. 

Những cuộc chuyển nhượng chóng vánh này chỉ phủ vết sơn bóng bẩy lên bề ngoài, nhưng không thể che đi sự mục ruỗng từ bên trong khi các cô em bắt đầu làm ăn đổ bể. Kẻ thì phá sản, xuống hạng như Parma, Fiorentina; kẻ thì tái cơ cấu, đổi tên, sang tay như Roma, Lazio. Ông chủ Cragnotti, Gori, Tanzi của Lazio, Fiorentina, Parma lần lượt bị bắt vì tội rửa tiền và các cáo buộc gian lận tài chính. Carlo Mazzone thảng thốt buông lời nhận xét về các cô em: “ Tất cả họ đều nghĩ mình đang chơi trò Cờ Tỷ phú”…

ĐẾN NHỮNG BÀ CHỊ LONG ĐONG…

Những bà chị như Juve, Milan, Inter vốn được những ông bầu ổn định hơn, và có truyền thống sau lưng, đã không lâm vào tình trạng bi đát như những cô em. Nhà Agnelli, chủ hãng xe Fiat, là fan trung thành của Bà Đầm Già, chính trị gia Berlusconi cũng đã đầu tư rất nhiều công sức vào Milan. Tuy nhiên, không phải vì tài chính như các cô em, những bà chị vẫn chịu số phận long đong. Mỗi nhà, mỗi cảnh. Đó là Calciopoli dàn xếp tỷ số gây chấn động làng bóng nước Ý, đẩy Old Lady xuống Serie B, cũng khiến Milan bị trừ điểm trước khi mùa giải mới bắt đầu. Juve phải giải phóng cho Ibrahimovic, Cannavaro; có người ở lại, có kẻ ra đi, như Zlatan có tâm sự trong tự truyện của mình: “Juventus bây giờ như một đống đổ nát…”, họ đã phải làm lại từ đầu. 

Còn chị hai Milan, sau khi chức vô địch Champions League 2007, họ lại để những viên ngọc quý cho các đại gia La Liga, tới tận bây giờ họ vẫn chưa tìm lại ánh hào quang xưa. Chị ba Internazionale có người có lợi nhất từ Calciopoli, đã từng nổi lên là một thế lực không có đối thủ ở nước Ý, những khó khăn về tài chính những năm gần đây cũng như đào tạo trẻ bị bỏ bê giống Milan và lối chuyển nhượng thiếu nhất quán, khiến Moratti rời ghế, và Inter đã thụt lùi so với chính họ.

LIỆU CÁC CHỊ EM ĐÃ TRỞ LẠI?

AC Fiorentina sau khi phá sản, đã trở lại với cái tên mới ACF Fiorentina, Parma Calcio 1913 bị đánh xuống Serie D, nhưng đã có SSC Napoli thay thế. Mà này, thế cục các chị em vốn rất lâu chưa được chứng kiến, đã trở lại. Ngạc nhiên nhất là đội bóng miền Nam thành Naples vô địch lượt đi với 39 điểm, Fiorentina và Roma đã từng có thời điểm đứng đầu bảng xếp hạng. Milan và Lazio cũng đều có những thời khắc bùng nổ, và có thể đẩy Sassuolo và Empoli xuống bất cứ lúc nào. Vâng, khi top 7 đã lộ diện, Bảy chị em đã quây quần, đó là lúc người ta cảm nhận rằng thời kỳ hoàng kim của bóng Ý đang manh nha trở lại. Cái họ còn thiếu là thành tích và tầm ảnh hưởng ở đấu trường châu Âu mà thôi. 

Thời kỳ hoàng kim, thoái trào rồi gây dựng lại của nhóm chị em Serie A là hồi chuông cảnh tỉnh cho những giải đấu khác đang phát triển nóng ở châu Âu, đặc biệt là Premier League. Và xin đừng để bất cứ ai, bất kì đội nào rơi vào hoàn cảnh phải bán Câu lạc bộ với giá 1 euro, đấu giá Cúp và cả trang thiết bị để chạy đua với những mục tiêu phù phiếm như Parma.

Rồi sẽ có ngày những chiếc áo sọc đủ màu tung hoành trở lại, để người Việt Nam không chỉ nhớ đến Serie A qua những trang hình manga Tsubasa tuổi thơ ấu

Phương Linh

Cái nhìn của giới trẻ về Trung Quốc và việc giành lại Hoàng Sa

18.1.16 Add Comment
Giới trẻ Việt Nam có hai khuynh hướng tâm lý khá rõ ràng đối với Trung Quốc: Một là miệt thị, coi thường, bài bác, ghét bỏ Trung Quốc; hai là sợ Trung Quốc, vì thấy họ đông, mạnh, với tiềm lực quân sự vượt trội so với chúng ta.

Hải chiến Hoàng Sa 1974: Mỹ im lặng, Liên Xô ủng hộ VNCH

18.1.16 Add Comment
Phản ứng của các nước lớn trong vụ xung đột tại quần đảo Hoàng Sa là khác nhau. Từ thái độ của mỗi nước, cho thấy rõ hơn về tính chất của mâu thuẫn trên biển Đông, về phương hướng giải quyết tranh chấp của chính quyền VNCH trong suốt thời kỳ tồn tại của mình.

Bức tranh toàn cảnh về quá trình mở rộng lãnh thổ của người Việt xuống phía Nam

15.1.16 Add Comment
Nhiều nhà nghiên cứu khi đánh giá việc đất nước thống nhất là sự xâm lược, thôn tính lãnh thổ, mạnh được yếu thua, cách ứng xử phong kiến mang nặng tính cục bộ mà cho rằng Đại Việt là của người Kinh (tức người Việt), Champa là của người Chăm và đất Nam Bộ ngày nay thuộc quyền sở hữu của Chân Lạp (tức Campuchia sau này), cách nhìn này dễ gây ra tâm lí tỵ hiềm trong lòng dân tộc.


Thực phẩm bẩn do chính chúng ta

15.1.16 Add Comment
Trong một chuyến công tác ở Wroclaw, Ba Lan, chúng tôi thường ăn uống tại một nhà hàng Việt. Thành phố ít người Việt Nam, nên ông chủ cửa hàng rất quý khách.

TIỀN VỆ TUẤN ANH: ĐI QUA NHỮNG NGÀY MƯA

14.1.16 Add Comment
Vào những ngày đầu xuân Quý Tỵ 2013, trời mưa như trút nước tại Hàm Rồng, có một cậu bé với những bước chân rón rén lấy chiếc xe đạp thể thao của mình và phóng đi. Cái đầu gối trái của em mới chỉ vừa được phẫu thuật và bắt đầu lành lại.


Cậu bé nghĩ: “Mình phải hồi phục thật mau để theo kịp các bạn. Đã nhiều tháng qua không được chạm vào trái bóng, mình không thể chịu nổi.” Và thế là trong một buổi trưa mưa lạnh, người ta vẫn thấy một cậu bé vất vả đưa những nhịp chân khổ sở từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, đạp xe quanh khuôn viên của học viện bóng đá Hoàng Anh Gia Lai - Arsenal JMG, giữa lúc những đồng đội của em còn đang say giấc.

Cậu bé đó chính là tiền vệ Nguyễn Tuấn Anh và những thước phim ngắn về hình ảnh em đạp xe dưới mưa để mau chóng phục hồi chấn thương vẫn được lưu giữ bởi những người quản lý học viện. Một phối cảnh thấm đượm cảm xúc khiến ta nhớ tháng ngày trung vệ Rio Ferdinand của CLB Manchester United và đội tuyển Anh phải tập tâng bóng trong nhà để giữ cảm giác của đôi chân trong quãng thời gian anh chịu án treo giò 8 tháng của LĐBĐ Anh. Lý do là bởi anh không tham gia buổi kiểm tra doping. Những hậu quả đó xuất phát từ sai lầm của cá nhân Rio còn sụn chêm của Tuấn Anh bị vỡ 25%, dây chằng chéo trước bị đứt hoàn toàn là do phán quyết của số phận. Sự nghiệp bóng đá của Tuấn Anh vẫn luôn đầy trở ngại như thế nhưng tài năng của em vẫn luôn được thừa nhận, những sự nỗ lực của em vẫn được cảm thấu và trân trọng.

Những người đã tiếp xúc với Tuấn Anh đều có chung một nhận xét là em rất ít nói và hiền khô. Nếu như Công Phượng lầm lì, mang trong mình sự rắn rỏi, ý chí sắt đá của một người con vùng duyên hải miền trung, Xuân Trường bản lĩnh, trưởng thành và vững vàng đúng với vai trò của một người đội trưởng, thì Tuấn Anh mang trong mình sự thật thà, chân chất của vùng quê lúa Thái Bình. Cậu bé Tuấn Anh 12 tuổi gia nhập lò đào tạo trẻ của HAGL với hai làn tóc mai bám dài hai gò má cùng nụ cười trong sáng như một thiên thần. Giờ đây, Tuấn Anh 20 tuổi đã trưởng thành với mái tóc bồng bềnh lãng tử, nhưng sự ngây ngô, hiền lành vẫn còn đó.

Ấy thế mà Chúa vẫn không buông tha em khi để những vết thương tiềm ẩn sự đau đớn luôn sẵn sàng bùng phát bên trong cái đầu gối của Tuấn Anh. Đã hơn 3 năm kể từ ngày định mệnh khiến cho em lỡ mất cơ hội đầu quân cho Olympiakos, đội bóng số 1 của Hy Lạp, không ngày nào Tuấn Anh ra sân với sự thoải mái về thể trạng. Chạnh lòng thay khi chứng kiến Tuấn Anh phải thi đấu tới hơn trăm trận trong những năm qua với cái đầu gối băng trắng. Ngay cả ngày em có cơ hội được ra mắt với một chân trời mới, ở những buổi thử việc cùng Yokohama FC, Tuấn Anh vẫn phải nén đau để ra sân tập và rồi đánh mất vị trí tại đội tuyển U23 Việt Nam.

Thật nhẹ nhõm khi cuối cùng Tuấn Anh cũng có tên trong danh sách 23 cầu thủ mà HLV Miura điền tên tham dự giải đấu tầm cỡ khu vực tại Qatar. Vui không phải vì giờ đây Tuấn Anh đã được thầy Miura thừa nhận, bởi đó là điều quá rõ ràng rồi, cũng không phải vì Tuấn Anh sẽ có cơ hội được thể hiện bản thân trong mắt những thế lực hàng đầu bóng đá Châu Á, cũng chẳng phải minh chứng cho việc chấn thương của em đã lành lặn hoàn toàn, mà đơn giản là bởi cuối cùng thì may mắn cũng đã đứng về phía Tuấn Anh. Chấn thương của hậu vệ Văn Dũng đã giúp cho Tuấn Anh giành vé vào phút bù giờ, một cái may lạ lẫm mà mầu nhiệm kể từ khi em gắn bó với nghiệp quần đùi áo số.

Tuấn Anh đã hy sinh quá nhiều. Tài trí là thế, hào hoa là thế nhưng sự nghiệp cầu thủ của Tuấn Anh lại không được như công sức mà em đã bỏ ra. Cầu thủ sinh năm 1995 thường giấu giếm những cơn đau để tiếp tục chạy, chuyền và xoạc bóng, gánh vác trọng trách của một tiền vệ tổ chức tài năng hiếm có. Tuấn Anh chỉ bỏ lỡ đúng 1 trận đấu tại V-League 2015 vừa qua, không một lời phàn nàn khi phải đá ở vị trí trung vệ trái với sở trường. Tuấn Anh lặng lẽ ra sân và thi đấu, đè nén đau đớn, không màng gian khó, cũng như ký ức em đạp xe dưới cơn mưa.

Người ta không biết là chấn thương của Tuấn Anh khi nào mới thực sự hồi phục hoàn toàn, có lẽ chính bản thân cầu thủ gốc Quỳnh Phụ, Thái Bình cũng không xác định được. Thậm chí có thể vết thương quái ác này sẽ sẽ bám riết lấy em trong suốt quãng thời gian còn lại trong sự nghiệp, cũng như nhiều cầu thủ nổi tiếng khác từng phải trải qua. Việc Tuấn Anh được tham dự vòng chung kết U23 châu Á cũng chưa chắc là một điểm tốt cho quá trình hồi phục của em.

Người hâm mộ chắc chắn vẫn sẽ lo ngại một ngày nào đó Tuấn Anh ngã xuống và ôm lấy cái đầu gối vẫn còn băng trắng của mình. Chỉ có điều chắc chắn là Tuấn Anh sẽ không bao giờ từ bỏ. Ý chí can trường vượt qua khó khăn và khao khát cháy bỏng với trái bóng tròn sẽ là động lực để em đánh gục những chướng ngại ấy bởi vì, giống như người ta vẫn thường nói, sức mạnh không đến từ thể chất mà đến từ ý chí bất khuất. Đi qua những ngày mưa…
Hàn Phi.

Bốn ngộ nhận về CHDCND Triều Tiên của phương Tây

14.1.16 Add Comment
Để tiếp cận thành công Bình Nhưỡng, các nhà hoạch định chính sách phương Tây cần phải từ bỏ bốn ngộ nhận khá phổ biến về CHDCND Triều Tiên.

Lá thư gửi Người còn sống

14.1.16 Add Comment
Chúng tôi mong được ghi nhận rằng chúng tôi đã từng sống, chiến đấu và đã chết trong một mùa Xuân giữa đất trời như trăm ngàn cái chết của người Việt Nam chân chính cho Tổ quốc và dân tộc sống còn.


Còn như chúng tôi được phát hiện muộn hơn sau 5 năm – 10 năm – tự do quý giá, thì xin cho chúng tôi – gởi đến những người đang sống, sống đúng ý nghĩa của nó, trong một thời đại vinh quang, lời biết ơn sâu sắc vì các bạn đang làm cho cái chết của chúng tôi giữ được đầy đủ ý nghĩa. Các bạn đang lao động quên mình cũng như chúng tôi đã chiến đấu quên mình cho đất nước ta ngày nay tươi đẹp, cho dân ta ngày càng ấm no, hạnh phúc, cho xã hội ta ngày càng phát triển .

----