Nói đến Brazil là người ta nghĩ đến lối đá tấn công hoa mỹ và rực lửa. Người Brazil cũng luôn tự hào về điều đó nhưng chuyện đó có lẽ đã từ cả chục năm về trước rồi. Hàng công của Brazil trong những năm trở lại đây thực sự thiếu và yếu, đặc biệt là ở vị trí trung phong. Kể từ khi Ronaldo de Lima dần đánh mất phong độ, người Brazil đã bắt đầu rơi vào cơn khủng hoảng số 9 thực sự. Người- có lẽ- tiệm cận được gần đến trình độ của Rô béo nhất thì chỉ để lại cho người hâm mộ những sự tiếc nuối và những chữ nếu như không thể thành hiện thực. Adriano Leite Ribeiro.

TUỔI TRẺ HUY HOÀNG
Thăng bằng 98. Tăng tốc 90. Lực sút… 99. Nếu bạn là tín đồ của các tựa game bóng đá thì hẳn sẽ không quên được bộ chỉ số này của Adriano trong bản Pes 6 huyền thoại. Trong game, Adriano thực sự là quái vật, có thể tựa game đó đã hơi phóng đại về Adriano nhưng nó cũng thể hiện được phần nào sự đáng sợ của “Hoàng đế” những năm tháng ấy là như thế nào.
Trưởng thành từ đội trẻ của Flamengo và là thành viên của Brazil vô địch giải U17 Thế giới năm 1999. Adriano bắt đầu cuộc hành trình ở châu Âu từ rất sớm (khi chưa tròn 20 tuổi) với bản hợp đồng cùng Inter Milan. Nhưng chuyện không hề dễ dàng với Adriano khi anh không thể cạnh tranh được với Recoba, Kallon hay Vieri cho một vị trí trên hàng công. Nửa đầu mùa giải đầu tiên ấy, Adriano chủ yếu tập hít thở bầu không khí Serie A trên ghế dự bị trước khi được cho mượn ở Fiorentina. Mùa ấy Fiorentina xuống hạng nhưng Adriano đã để lại những dấu ấn đầu tiên của mình trên đất Ý. Chỉ thi đấu nửa mùa giải nhưng vẫn là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho con tàu đắm, không những thế anh đã ghi bàn vào lưới cả Roma, Milan và Juventus. Parma nhanh chóng nhận ra tiềm năng của Adriano và mua một nửa quyền sở hữu anh. Ngay mùa giải đầu tiên ở Parma, Adriano cùng với Adrian Mutu trở thành cặp tiền đạo lợi hại nhất Serie A, 8 bàn sau 9 trận đấu ở mùa giải sau đó đã khiến Inter nhận ra sai lầm của mình. Họ nhanh chóng mua lại Adriano và trao cho Adriano chiếc áo số 10. Inter cũng đã không phải thất vọng. Adriano bùng nổ dữ dội, luôn là đầu tàu của nửa xanh đen thành Milan và dù trong những năm ấy, Inter chẳng thể chen chân vào cuộc chiến dành Scudetto thì Adriano vẫn được thừa nhận như 1 trong những tiền đạo đáng sợ nhất của giải đấu. Thể hình, sức mạnh, tốc độ, kĩ thuật Adriano hội tụ đủ mọi yếu tố cần thiết của một tiền đạo. Đánh đầu, sút phạt, sút xa Adriano có thể làm nhiều cách để khiến thủ môn phải vào lưới nhặt bóng. Có thể dễ dàng xem các bàn thắng của Adriano ở Serie A trên Youtube trên nền ca khúc “Love on the Rocks with no Ice” đầy cuồng nhiệt, ma mị và ám ảnh. Cũng giống như Adriano ở giai đoạn đó. Người ta gọi anh là “Hoàng đế” nhưng dường như anh giống một tay khủng bố hơn. Thân hình to cao, khuôn mặt dữ tợn và có lẽ không một hậu vệ nào, ngày ấy, muốn phải đối mặt với anh.
Nếu như có một cơn ác mộng thì đó là khi bạn mơ thấy mình đứng trong khung gỗ và bỗng thấy Adriano vung chân trái lên và chuẩn bị thực hiện một cú sút…
Ở cấp độ đội tuyển, thành công cũng đến rất sớm với Adriano. Neymar đang là người dẫn dắt hàng công của Brazil trong những năm gần đây. Người ta nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ, chưa tròn 24 tuổi nhưng đã là trụ cột của đội tuyển quốc gia cùng thành tích ghi bàn đáng nể. Nhưng ở cùng độ tuổi, những gì Adriano làm được cũng không hề thua kém. Giải đấu chính thức đầu tiên của Adriano là Confederations Cup 2003 - giải đấu thất vọng của Brazil khi họ bị loại từ vòng bảng và chỉ ghi được 3 bàn, Adriano đóng góp 2 trong số đó. Nhưng những giải đấu sau đó là lúc Adriano khẳng định mình xứng đáng với chức danh tiền đạo số 1 của Brazil. Hai giải đấu liên tiếp của Brazil là Copa America 2004 và Confederations Cup 2005, Adriano đều là vua phá lưới và đồng thời là cầu thủ xuất sắc nhất. Một điều mà có lẽ chưa ai làm được. Người Brazil lúc ấy có lẽ đã có thể thờ phào và yên tâm về vị trí tiền đạo hời “hậu Ronaldo”.
CŨNG CHỈ VÌ HAI CHỮ “TỬU SẮC”
Thời đại nào cũng thế, việc một đấng nam nhi vì đam mê tửu sắc, thậm chí vì nó mà mất cả sự nghiệp lẫy lừng không còn là chuyện lạ nữa. Và thật buồn khi giờ ta phải ở đây tiếc nuối cho Adriano cũng vì lí do ấy.
Dường như ngoài truyền thống chơi bóng hay và nghệ sĩ thì các cầu thủ Brazil còn có một truyền thống không mấy tốt đẹp đó là sự nghiệp không thể duy trì được lâu dài và bị hủy hoại bởi rượu mạnh và tình dục. Ronaldo hay Ronaldinho cũng từng trải qua điều ấy. Nhưng nói về chuyện này thì dường như Adriano còn ở một “đẳng câp” khác. Khi bắt đầu có được những thành công trong sự nghiệp là lúc những thói hư tật xấu và bệnh ngôi sao của Adriano bắt đầu xuất hiện. Và mọi chuyện tệ hơn nữa khi Adriano phải đón nhận sự ra đi đột ngột của bố mình. Như Adriano từng nói: “ Bố luôn là người giúp đỡ và động viên tôi. Ông luôn thích xem tôi chơi bóng. Không còn ông tôi chỉ còn biết quên những rắc rối bằng rượu và rất nhiều rượu. Và cuối cùng tôi đã không thể thoát ra khỏi nó.”
Bỏ tập, vô kỉ luật, rượu và những cuộc trụy lạc thâu đêm suốt sáng tất cả đã hủy hoại sự nghiệp đầy hứa hẹn của Adriano. Gây dựng thành công thì rất lâu nhưng để hủy hoại nó thì không cần nhiều thời gian như vậy. Adriano bắt đầu tăng cân, xuống phong độ và những xích mích với huấn luyện viên. Anh không thể ở lại Inter nữa. Quyết định về Brazil thi đấu được đưa ra có lẽ cũng là để cho việc chơi bời được dễ dàng hơn.
Adriano ngày càng lún sâu vào khủng hoảng nghiện ngập, bắn người và dính líu đến tội phạm. Cuộc sống của Adriano dần gắn với những thứ đó thay vì việc ghi bàn trên sân cỏ. Anh cũng đã một vài lần thử trở về châu Âu trong màu áo Roma và đầu năm ngoái là La Harve - một câu lạc bộ hạng 2 của Pháp, nhưng lúc này anh chỉ còn sức cùng… 18 cô gái chứ không còn sức để chơi bóng nữa rồi.
Sự nghiệp của Adriano và thậm chí là thành tích của đội tuyển Brazil có lẽ đã khác đi nếu như Adriano không chọn nhầm đi vào con đường ấy. Để giờ đây thay vì có thể nghĩ về anh như một sát thủ huyền thoại với những cú nã đại bác đã thành thương hiệu thì người ta lại phải nhớ về anh với những sự tiếc nuối đến tột cùng về một thiên tài sa ngã. Ngày hôm nay tròn 34 tuổi, những ngày tháng tuổi trẻ, mạnh mẽ và đẹp nhất đã đi qua, tài năng của anh cũng đã bị cho qua đầy lãng phí, những thứ ấy mãi mãi sẽ chẳng thể lấy lại được nữa vì cuộc đời không thể có chữ “giá như”. Không biết có nhiều người chợt khi nghĩ đến tuổi trẻ của mình hay không??
Thôi thì ngày hôm qua chẳng thể lấy lại. Giờ tôi và những người yêu thích anh, chỉ có thể ngồi đây và cầu chúc anh có một sinh nhật vui vẻ nhất.
Chúc mừng sinh nhật Adriano!
SW (Trên Đường Pitch)