Đôi khi ngồi một mình bên tách cà phê đắng anh hay tự hỏi lòng "đã bao lâu rồi nhỉ?" đã bao lâu kể từ ngày hình bóng em lạc vào trái tim anh và ở lỳ trong đó mãi không chịu bước ra. Có lẽ...đã hơn 5 năm. 5 năm có thể nói không phải là quãng thời gian quá dài đối với một đời người, nhưng với một câu trai 17 thì nó là cả một quá trình, nó đủ để một cậu nhóc 17 tuổi ngây thơ, khờ khạo trở thành một cậu trai 22 tuổi chững chạc hơn, trầm ổn hơn trong suy nghĩ cũng như tính cách. 5 năm nói dài không dài, nói ngắn cũng không ngắn nhưng 5 năm là đủ mọi thứ đã thay đổi nhiều lắm em à, ngay cả chính anh anh cũng đã có ít nhiều thay đổi so với trước. Duy...qua khoảng thời gian ấy chỉ có một điều không đổi đó là hình bóng em, nó vẫn mãi nằm im ở đó, chiếm ngự trái tim anh và chẳng chịu rồi dù một bước.

Người ta thường nói, tình yêu ở tuổi 17 là tình yêu mà người ta sẽ nhớ mãi cả đời, dù nó có là đơn phương hay tan vỡ. Bởi...nó là mối tình đầu đời trong sáng và chân thành nhất. Không vụ lợi, không so đo. Chỉ đơn giản là sự yêu thương đơn thuần. Năm 17 tuổi, anh đã từng nói là anh muốn có một cô người yêu dễ thương so cute này, hiền này, đảm đang này,...nhưng thế rồi anh lại gặp em và như định mệnh, anh yêu em. Một cô gái không hề thục nữ, em mang chút mạnh mẽ, cá tính của con trai nhưng lại mạng sự vụng về đáng yêu của một cô mèo nhỏ...và còn mang cả sự lạnh lùng của một hòn đá. Anh yêu em, đó là điều chắc chắn từ lúc ấy...và có lẽ đến cả bây giờ. Và dù anh đã cố gắng mọi cách có thể từ mặt dày đem lời tỏ tình công khai, tặng hoa giữa trường-hoa mà anh cố làm từng bông 1 suốt hơn cả tuần liền, hay nhắn tin hằng đêm, canh từng post, soi lịch học, quan tâm từng hành động nhỏ nhất của em, hay thậm chí chờ em tan học chỉ để đi lén phía sau...nhưng...chúng ta vẫn chỉ là bạn, hay có khi anh tự nghĩ em chỉ xem anh như người bạn xã giao. Thất bại, đó là những gì anh nhận được sau bao nhiêu cố gắng. Dù rằng đôi khi anh cũng tự huyễn mình rằng...có lẽ....đã có lúc cô ấy cho mình cơ hội nhưng chỉ là do...khờ quá không nhận ra. Có lẽ...và có lẽ. Đó là những gì anh tự nói với mình khi nhìn lại cái tuổi 17.
Kết thúc quãng thời gian trung học, mỗi đứa một nơi trên đất Sài Gòn xa lạ, nơi mà anh gặp gỡ nhiều người hơn, quen biết nhiều người hơn, có nhiều mối quan hệ hơn. Và anh đã từng nghĩ có lẽ anh sẽ tìm được người thích hợp hơn để thôi nhớ về em. Anh đã nghĩ như vậy. Nhưng....cuối cùng, sau tất cả mọi thứ người anh nhớ vẫn là em. Không gặp, không nhắn tin (không có tin nhắn hồi đáp) không gọi, tóm lại không liên lạc gì với nhau cả. Anh không nghĩ được, dựa vào cái gì để anh có thể tiếp tục yêu em. Tiếp tục trong sự vô vọng mà anh đã biết trước. Dựa vào gì đây em??
Và cái gì đến nó cũng phải đến, em có người yêu. Một chàng trai lịch lãm, hài hước em quen nơi Sài Thành. Anh đã chết lặng khi nghe tin đó, cảm giác như mọi thứ sụp đổ em à, ngỡ như trong phút chốc tất cả mọi thứ bên anh đã biến mất. Lang thang dưới cơn mưa như trút nước của ngày ấy, anh chả biết mình đi đâu nữa, chỉ biết cứ đi...cứ đi...mưa xói xả vào mặt như muốn xóa đi muốn che đi những cảm xúc rối loạn trong anh ngày ấy. Vô định.
Cuối cùng, anh cũng quyết định là anh sẽ không theo đuổi em nữa, anh sẽ buông tay. Những đứa bạn thân thì thầm tiếc, nhưng có lẽ...tụi nó đã biết trước kết quả từ lâu rồi. Nhưng mà..buông tay đâu có nghĩa là xóa hết được đâu em, ở cái tuổi 20 năm đó anh đã dặn mình rằng "quên đi" "mày phải quên đi" nhưng nói thì bao giờ cũng dễ hơn làm. Anh dành hết thời gian chạy đi làm thêm, cấm đầu vào sách vở, anh không muốn có bất cứ thời gian nào rảnh để nhớ về em. Và có lẽ điều đó có đôi chút hiệu quả, anh đã "bớt" nhớ về em. Nhưng chỉ là bớt một chút thôi em à....bởi khi buồn hay khi..say anh lại vô định thì thầm nhắc về em, lại lấy điện thoại nhắn cho em...dù không ai trả lời.
Cứ như vậy thêm 2 năm, ta không gặp nhau lần nào. Anh cũng đã tập được và kiềm soát được cảm xúc của mình tốt hơn, anh không còn nhắn loạn xạ cho em như trước nữa, anh đã cất nỗi nhớ về em vào tận nơi sâu nhất trong trái tim mình, nó sẽ nằm im ở đó. Trừ khi anh nghe được ai đó nhắc về em.
5 năm. Đó có thể là quãng thời gian ngập tràn nỗi đau của anh. Nhưng nó cũng là thời gian anh không thể nào quên được. Bây giờ hay về sau nữa khi nhắc đến có lẽ anh sẽ mỉm cười để nói rằng...."anh đã sống và yêu bằng cả trái tim ở tuổi 17 bằng trái tim chân thành nhất". Dù rằng nó chỉ là tình đơn phương, con đường một chiều nhưng với anh nó là một mối tình rất đẹp.
Anh có lẽ sẽ dừng câu chuyện tình này ở con số 5 em à. Những gì anh dành cho em anh sẽ xếp vào ngăn đẹp nhất của căn phòng "Kỷ niệm". Anh sẽ bước đi và rẽ sang một con đường khác- con đường không có em. Anh sẽ dành thời gian nhiều hơn cho những người bên anh thay vì nhớ và ủ rũ vì em. Anh sẽ đi và tìm một hạnh phúc của riêng mình, có lẽ định mệnh chúng ta chỉ là 2 đường thẳng cắt nhau thôi em à, gặp nhau một khắc rồi xa nhau mãi mãi, chúng ta vốn không thể bên nhau. Anh đã hiểu điều đó. Em cũng hãy cố giữ hạnh phúc mình đang có nhé, dù không hề có thiện cảm với anh ta nhưng anh cũng phải nói rằng...đó là một chàng trai tốt....và....rất may mắn vì đã có em bên cạnh. Anh mong ngày sẽ nhận được thiệp mừng có 2 người. Mong gặp lại anh và em vẫn có thể xem nhau như những người bạn.
Chào và ạm biệt em cô gái tuổi 17 của anh, cám ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời anh.
____Phương Jupiter____
