Bóng đá Argentina thường được người hâm mộ liên tưởng đến làn điệu Tango cuồng nhiệt. Nhưng sau thời Diego Maradona vĩ đại, thì điệu Tango ấy chỉ còn biết đượm một màu của nỗi buồn miên man. Từ khi giành được chiếc cúp vô địch Copa America trên đất Ecuador cách đây 23 năm, thì cảnh trắng tay vẫn cứ bám lấy nền bóng đá đất nước này, bất chấp họ đã sản sinh ra không biết là bao nhiêu thế hệ tài năng và ghi đậm dấu ấn trong tâm trí người hâm mộ.

Biết bao người đã từng mê mẩn với những bước chạy của Vua Sư Tử Batistuta hay nét hào hoa lãng tử của Redondo. Có người kính phục nét can trường của Veron, có người lại bị ám ảnh bởi khuôn mặt khắc khổ của Riquelme. Rồi còn đó cả những cái tên đã quá đỗi thân quen, từ Saviola, Ayala, Crespo, Cambiasso, Zanetti,…cùng nhiều, nhiều lắm những thiên tài, những cá nhân kiệt xuất khác tấu lên vũ khúc của điệu Tango đi vào lòng người. Cùng nhau họ tạo nên một chu kỳ tài năng có lẽ ít thấy ở bất cứ nền bóng đá, ở bất kỳ thời điểm nào. Những cầu thủ lần lượt đứng lên, cùng nhau tạo nên những kỳ tích, đem vinh quang đến cho đội bóng của mình. Nhưng tiếc thay, đó chỉ là những vinh quang bên ngoài lãnh thổ Nam Mỹ. Khi điệu nhảy được xướng dưới lá cờ mặt trời, đó chỉ là đơn thuần là làn điệu đáng quên của nỗi sầu nặng trĩu.
Đã 23 năm kể từ lần Batistuta ghi cú đúp trước Mexico ở chung kết Copa America 1993, từng mùa hè trôi qua là từng mùa nước mắt yêu mến màu áo trắng xanh ấy tuôn rơi. Ngay cả Batigol cũng chẳng thể ngờ được ánh hào quang trên đất Ecuador lại là khởi đầu cho một chuỗi những câu chuyện đầy nước mắt cùng với Albiceleste.
Có những thất bại ê chề, tủi nhục. Đó là khoảnh khắc Dennis Bergkamp vờn Ayala như mèo vờn chuột ở trên đất Pháp. Là sự bất lực của Batistuta trước đường đến khung thành Thụy Điển, khiến đội bóng của anh phải chia tay Nhật Bản-Hàn Quốc ngay từ vòng bảng. Là lúc Riquelme đứng như trời tròng khi anh cùng đồng đội bị đại kình địch Brazil giằng xé trong trận chung kết Copa America 2007. Là thời khắc Heinze thất thần trước sự thiên tài của Thomas Muller, để nhìn Cỗ xe tăng Đức vùi dập màu áo trắng xanh.
Và có cả những thất bại tức tưởi, những lần trượt chân liên tiếp của một thế hệ tài năng. Messi, Mascherano và Aguero đã bước đến một thái cực cảm xúc khác của sự thất bại. Nó không chỉ đến một lần, mà nó đến những ba lần liên tiếp trong ba năm. Những nhát dao đâm vào những phút cuối cùng, sau hơn cả trăm phút cày ải không biết mệt mỏi, sau cả một mùa giải Copa America mà họ đã thi đấu quá đỗi ấn tượng, là những vết thương đau đớn hơn cả. Ba năm qua, hẳn không một cầu thủ nào chạy nhiều như Messi và Mascherano, nhưng cái họ có được chỉ là những thất bại ê chề. Ba năm qua, Aguero luôn là một trong những tiền đạo xuất sắc nhất của bóng đá Argentina, nhưng hình ảnh của anh trong màu áo tuyển chỉ là một sự thất vọng lớn lao.
Cứ như thế, suốt một phần tư thế kỷ, những lứa hậu bối của “Cậu bé vàng” Maradona cứ liên tiếp cùng nhau tấu lên những khúc nhạc buồn. Argentina không thiếu những nhà vô địch. Aimar, Riquelme từng đứng trên đỉnh châu Âu với chức vô địch UEFA Cup. Zanetti cùng Cambiasso đã từng giành được cú ăn ba. Aguero cùng Man City thách thức cả Big Four ở Premier League, còn Messi và Mascherano thậm chí còn có một sự nghiệp quá đỗi lẫy lừng ở Barcelona. Nhưng những thành tích đó chỉ càng khiến cho câu hỏi của người hâm mộ đi vào ngõ cụt. Bao nhiêu lần người hâm mộ Albiceleste chờ mong là bấy nhiêu lần họ ra về trong thất vọng.
Hình như có cái dớp nào đó về việc khoác áo tuyển và thành công trong sự nghiệp. Những người cuối cùng giành được danh hiệu cùng đội tuyển, mà cụ thể ở đây là Batistuta, những năm sau lại chỉ biết cũng chìm trong nước mắt khi khoác lên màu áo tím của Fiorentina thơ mộng. Khi Redondo lên đỉnh cùng Real Madrid thì những ngày tháng anh gắn bó với Albiceleste còn không nhiều.
Người ta nói Argentina đang phải chịu quả báo mà chính họ gây ra ở World Cup 1986, khi Maradona với “bàn tay của Chúa” đã cướp đi trắng trợn chiếc vé đi tiếp của người Anh. Nhưng có lẽ chính cái ngày “Cậu bé vàng” từ giã đội tuyển mới là lúc Argentina rơi vào cơn bĩ cực. Cái khoảnh khắc khi anh bị đuổi về nước ngay khi tham gia đại hội bóng đá thế giới trên chính đất Mỹ cũng giống như việc Pele tuyên bố chia tay Brazil vậy. Ngày Vua bóng đá dứt áo đội tuyển cũng là lúc Selecao trải qua giai đoạn đen tối với gần hai thập kỷ trắng tay. Ở đó, có một thế hệ đau thương với những Zico, Socrates, Eder, Falcao đã cướp đi biết bao nhiêu nước mắt của người hâm mộ điệu Samba, cũng như tốn biết bao giấy mực để những nhà chuyên gia có thể phân tích sự thất bại như hôm nay họ đang làm đối với Argentina.
Messi, Mascherano và cả Aguero đã tuyên bố giã từ đội tuyển, từ bỏ cuộc hành trình tìm kiếm vinh quang cho quê nhà. Và đâu đó, người ta cũng thấy sự chán chường trên khuôn mặt của Higuain. Đó dường như là phát súng báo hiệu cho hồi còi mãn cuộc của một thế hệ tài năng, nhưng cũng đau thương nhất trong lịch sử bóng đá Argentina. Vẫn biết rằng sẽ có những lời than trách khi các anh từ bỏ giấc mơ còn dang dở. Vẫn biết rằng những lá thư đẫm nước mắt hàng ngày được gửi về cho Messi. Thế nhưng, dù sao chúng ta cũng nên tôn trọng những quyết định của các anh. Hãy đừng phán xét gì cả. Hãy xem sự ra đi nhẹ nhàng như của Philipp Lahm vậy. Khi cảm thấy bản thân không còn khả năng giúp đội tuyển hơn nữa, thì việc rút lui, nhường lại sân chơi cho đàn em, đó là điều thiết nghĩ cũng nên làm. Chúng ta nên trân trọng những gì các anh đã thi đấu và cống hiến. Hẹn gặp lại ở màu áo câu lạc bộ. Hãy cứ đơn giản như thế thôi.
Ở một nơi nào đó, có lẽ người ta sẽ thấy Batistuta và Riquelme đang vỗ vai an ủi Messi, để anh quên đi những lời chỉ trích và cả những giọt nước mắt trên đất Mỹ. Hai mươi năm sau cái ngày Maradona phải ra đi trong tủi hổ, đất nước cờ hoa lại chứng kiến một tấn bi kịch nữa của người Argentina. Người ta chỉ biết trách số phận đã quá bất công với những con người tài hoa ấy, nhưng có lẽ điều đó giờ cũng chẳng còn quan trọng nữa. Rồi sẽ lại có những thế hệ mới tiếp bước các đàn anh, và rồi sẽ lại có những niềm hy vọng mới được nhen nhóm. Để những thế hệ vũ công Argentina sẽ không còn thêm một lần lạc nhịp, khi bản Tango buồn đã đi vào những nốt outtro cuối cùng.
Phương GP (Trên Đường Pitch)