Mưa. Những chiều vội vã của Sài Thành xa hoa nhộn nhịp. Ai cũng tất bật với những chuyến đi của mình, có người vội vàng chạy về đoàn tụ với gia đình ấm áp sau một ngày dài mệt mỏi, có người vội vã với những công việc chưa hoàn thành,...ai cũng vậy ai cũng rất vội vã và dường như Sài Gòn vốn là vậy rất vội vã, rất nhộn nhịp.
Ngồi bên tách cà phê chiều cô đơn nhìn dòng người hối hả, vôi vã tấp nập anh lại chợt nhớ về em. Cách đây nhiều năm anh và em chúng ta cũng đã gặp nhau lần đầu trên đất Sài Thành nhộn nhịp này. Rồi sau đó chúng ta cũng như bao người khác vội vàng quen nhau, vội vàng yêu nhau và rồi cũng vội vàng....rời xa nhau. Có lẽ, ngay từ khi bắt đầu tình cảm của chúng ta đã là một sai lầm em nhỉ, chúng ta có lẽ chỉ như hai đường thẳng cắt nhau, gặp nhau thoáng qua 1 lần trong đời rồi sau đó xa nhau mãi mãi không còn gặp nhau nữa.

Ngồi bên tách cà phê chiều cô đơn nhìn dòng người hối hả, vôi vã tấp nập anh lại chợt nhớ về em. Cách đây nhiều năm anh và em chúng ta cũng đã gặp nhau lần đầu trên đất Sài Thành nhộn nhịp này. Rồi sau đó chúng ta cũng như bao người khác vội vàng quen nhau, vội vàng yêu nhau và rồi cũng vội vàng....rời xa nhau. Có lẽ, ngay từ khi bắt đầu tình cảm của chúng ta đã là một sai lầm em nhỉ, chúng ta có lẽ chỉ như hai đường thẳng cắt nhau, gặp nhau thoáng qua 1 lần trong đời rồi sau đó xa nhau mãi mãi không còn gặp nhau nữa.
Nhìn chiều mưa năm này anh lại nhớ lại
cơn mưa của nhiều năm trước, mưa quả thật gắn với quá nhiều kỷ niệm của
hai chúng ta. Mưa- nó là nhân chứng cho tình yêu của chúng ta trong
những ngày hạnh phúc, nhưng rồi nó cũng là kể chứng nhân cho ngày chúng
mình dang vỡ, cái ngày mà chúng ta không ai nói với nhau lời nào rồi
lặng lẽ đi về hai hướng. Từ ngày đó đến nay, dù đã qua nhiều năm nhưng
anh hay lang thang những con đường cũ, những quán quen xưa...chỉ
là...bây giờ bên anh không còn lời em nói, không còn tiếng em cười, và
cũng không còn bàn tay ấm đan vào tay anh, bây giờ bên anh chỉ
còn....hạt mưa là bạn.

Em có lẽ bây
giờ bên nơi xa đó có lẽ đã có được hạnh phúc, hạnh phúc mà em hằng mong
đợi- một cuộc sống màu hồng đầy hoàn hảo bên cạnh người chồng hào hoa
lãng mạng, cái hạnh phúc mà em đã vẽ ra cho chúng ta nhưng bây giờ nam
chính đã không còn là anh. Anh thực sự..... mong em nhiều hạnh phúc. Anh
nói như vậy không phải là do anh cao thượng đâu em à, anh thậm chí còn
rất ghen ghét với anh ta vì anh ta mỗi ngày có thể ôm cả thế giới của
anh vào lòng, được nhìn thấy thấy bầu trời của anh vào lúc
ngủ....nhưng.....dù rất không muốn thừa nhận nhưng anh biết rằng, chỉ có
anh ấy mới có thể mang lại hạnh phúc cho em đúng với những điều mà em
luôn ao ước. Còn anh, những điều đó là không thể. Anh không thể cho em
những khung trời đầy lạng mạng với chỉ hoa hồng cùng những vần thơ và
câu nhạc. Điều đó rất khó với một thằng kỹ sư quèn suốt ngày tay lắm
chân lem em à, cái anh biết chỉ là những phản ứng khô khan những bình
nghiệm buồn tẻ, những đồ án chất chồng, những công trình chưa giải
quyết. Anh cũng không thể cho em một cảm giác an toàn tuyệt đối khi bên
anh bởi anh là một người thích phiêu lưu và cuộc sống tương lai của anh
là chuyến phiêu lưu không biết hồi kết, anh có thể mạo hiểm tương lai
của anh vào chính cuộc phiêu lưu của mình và dù ra sao anh cũng sẽ không
hối tiếc vì mình đã cố hết sức trong chuyến phiêu lưu cuộc đời, nhưng
với em anh không thể làm vậy, anh không thể để em mạo hiểm tất cả để đi
cùng anh, có thể là do anh ích kỷ nhưng anh thật sự muốn em có 1 cuộc
sống bình yên 1 cảm giác an toàn tuyệt đối. Anh xin lỗi.
Đôi
khi, buông tay một ai đó không phải là bạn hết yêu thương họ mà chỉ là
bạn chuyển tình yêu đó thành một dạng khác mà thôi, nhẹ nhàng hơn, thầm
kín hơn. Yêu nhau đau khổ nhất đâu phải là xa nhau, mà đau khổ nhất
chính là một ngày gặp lại nhau hai ta nhìn nhau như người xa lạ.
Phương Jupiter
1 nhận xét:
Write nhận xétBuồn thật nhỉ! Nhưng những giọt nước sau mưa có thể tạo nên cầu vồng!
Reply