Tương lai của Cuba

29.3.16 Add Comment
Năm 1998, bạn tôi, một du học sinh tại Cuba, đã bị cảnh sát chặn xe và buộc xé bỏ mẩu decal có in hình cờ Mỹ dán trên xe máy, cùng lời giải thích “đó là lá cờ không được phép hiện diện ở quốc đảo này”

Istanbul 2005: Khúc tráng ca của những người con đất cảng

29.3.16 Add Comment
Trong bài viết vừa qua về Leeds United, tôi cố ý lờ đi nỗi đau mà người Leeds nói riêng, và người Anh nói chung phải gánh chịu sau thảm họa Heysel, bởi tôi muốn tránh cái sự kiện bi thương ấy đến mức có thể. Thổ Nhĩ Kỳ, Bán kết UEFA Cup, 2000. 2 cổ động viên Leeds thiệt mạng, đất Thổ đi dễ khó về, xứ Constantinople ấy ám ảnh cả người Anh. Nhưng năm năm sau, chính nơi ấy lại đánh dấu một cột mốc hào hùng và vĩ đại, đầy hùng tráng mà mãi về sau, người Merseyside vẫn không thể nào quên… Trận chung kết Champions League 2005, Milan và Liverpool.


Liverpool bước vào trận chung kết với vị trí thứ Năm tại Premier League, sau người hàng xóm Everton ở vị trí thứ Tư. Thứ Năm, một vị trí không thể dự Champions League mùa sau. Giành chức vô địch hoặc không gì cả, Liverpool giờ đây không còn gì để mất. Và thực tế, cả hành trình vào đến Chung kết, họ chơi từng trận như những giờ phút cuối cùng của họ. 3 thắng, 1 hòa, 2 thua sau vòng bảng, Quỷ đỏ Merseyside lách qua khe cửa hẹp vào vòng 1/8 nhờ bàn thắng ở đúng phút cuối cùng của Gerrard trước Olympiakos. Nhìn cái cách họ chật vật hạ Bianconeri và The Blues ở vòng knockout, chẳng mấy ai nghĩ rằng họ sẽ tạo ra trận đấu hay nhất lịch sử cúp C1 với Milan trừ các Liverpudlians. Ở bên kia chiến tuyến, Rosonerri ở vào một vị thế hoàn toàn khác. Họ là ứng cử viên nặng ký từ những vòng đầu tiên. Quét qua Barcelona, Man United và đại kình địch Inter, Milan sừng sững bước vào chung kết như một tượng đài không thể bị đánh sập. Với Dida, Cafu, Nesta, Stam, Maldini, Pirlo, Kaka, Sheva… trong đội hình, các Milanista khó có thể tự tin hơn về chiến thắng cho đội nhà, và người Anh thầm nhẩm rằng, cơ hội của họ là cực kỳ mỏng manh…

Và ngay giây thứ 50 của trận thư hùng, cổ đổng viên áo Đỏ càng củng cố thêm niềm tin như thế. Maldini làm các tifosi theo chân từ nước Ý ăn mừng với cú ra chân tuyệt nhanh từ đường câu bóng như đặt của Pirlo. 15000 người dân Merseyside chết lặng, chú bé Will Brennan cũng im tiếng, trong lịch sử Champions League, chưa có đội nào lội ngược dòng thắng lại khi bị dẫn trước trừ United năm 1999. Và rồi 0-2, 0-3, từ Crespo và Shevchenko, cuộc chơi dường như chấm dứt với các Liverpudlians, họ đã suy nghĩ về việc di chuyển ra sân bay để đáp chuyến sớm nhất về Anh mất rồi, mà trong lòng vẫn không nguôi trách thầm Gerrard, anh đã có một hiệp 1 quá tệ. Và những tay nhà báo, thợ săn ảnh cũng hí hoáy đưa ống kính để còn nhanh chóng viết bài ca ngợi anh chàng áo trắng số 22 vào sáng hôm sau cho kịp giờ bài, ông chủ của hiệp 1 ngày hôm đó, Kaka.

Thiên thần người Brazil đã có hiệp 1 hay nhất trong sự nghiệp của mình, đó là một Kaka kinh điển. Giá như, chỉ giá như thôi, trận đấu chỉ dài 45 phút, vỏn vẹn một hiệp đấu mà thôi, Kaka sẽ đi vào ngôi đền của những huyền thoại, cầu thủ xuất sắc nhất trận, màn trình diễn của anh có thể ghi tạc trong sách giáo khoa. Cú bấm bóng đẳng cấp cho Sheva ở bàn thứ hai, và pha chọc khe tinh tế cho Crespo ghi bàn cũng chưa đủ để lên vai trò của Kaka trong lối chơi của Milan trong hiệp 1, mặc dù anh có khởi đầu không tốt. Kaka, trái tim của đội hình kim cương do Ancelotti vẽ ra, làm rất tốt việc hỗ trợ tối đa cho hai tiền đạo, và nếu may mắn hơn một chút anh đã có hơn 1 lần kiến tạo trong hiệp này. Trong khi đó bên kia chiến tuyến, Gerrard, thủ lĩnh tinh thần của Quỷ đỏ, mắc sai lầm ở bàn thứ ba, và khi thủ lĩnh hàng tiền vệ không lĩnh xướng được đồng đội, Liverpool rơi vào cái bẫy phản công, và trận đấu gần như kết thúc ở ngay hiệp 1, đơn giản Gerrard chơi tồi hiệp này. Để rồi người ta cho rằng đây là trận chung kết dễ dàng nhất lịch sử, và ngay cả Milan, theo thừa nhận của Cafu, đã ăn mừng như thể họ đã vô địch đến nơi.

Sự đời thật lắm bất ngờ, ngẫm lại câu nói của ông cha ta ngày xưa quả nhiên là đúng, “Kiếm củi ba năm thiêu một giờ”. Milan đã xây chắc ngai vàng của mình trong 45 phút, và tự tay vứt lấy nó trong 360 giây đồng hồ. Khi Milan để lọt lưới bàn đầu tiên sau cú lắc đầu hoàn hảo của Gerrard, người ta có cảm nhận đó là khoảng cách mong manh nhất lịch sử, có thể bị san bằng bất cứ lúc nào, mặc dù đó là 3-1. Và 3-2 bởi cú sút sấm sét của Vladimir Smicer, cuối cùng là 3-3 của Xabi từ pha đá bồi tung nóc khung thành của Xabi Alonso. Gerrard là ngôi sao sáng nhất, nhưng công bằng mà nói, Rafa Benitez mới là người tạo ra bước ngoặt. Chính việc tung Hamann thay Finnan từ đầu hiệp 2, giúp Liverpool có thêm người ở hàng tiền vệ, và lúc đó Gerrard trở thành một số 10 trong sơ đồ của Benitez. Pirlo thường xuyên bỏ vị trí, và bàn thua thứ hai là lỗi của anh, Kaka cũng gần như hết hơi trong hiệp hai. Chính lối chơi ngây thơ, hệ quả từ bán kết với PSV, của Milan đã làm hại họ, và nhìn một Milan tội nghiệp hoảng sợ trong 6 phút thần thánh ấy, người ta không còn nhận ra dáng dấp của đội hình Old Trafford 2003 khi xưa đâu nữa.

Phút 118. Sheva... Sheva đánh đầu… Không vào… Sheva đá bồi từ 3m… vẫn không vào… Một người vẫn đứng đó, nơi khung thành chắc chắn, người khác ôm đầu tiếc nuối. Sheva và người kia là Jerzy Dudek. Một pha cản phá không tưởng, và chỉ có Chúa mới cứu Liverpool thoát khỏi một bàn thua muộn, và Chúa đã cứu rỗi họ. Cờ đến tay thì Liverpool phất, Sheva lại một lần nữa đá hỏng quả penalty quyết định. Người ta nói anh sợ, người khác chê anh kém, nhưng tôi biết Sheva đã làm hết sức của mình, chỉ trách anh không may mà thôi. Anh đá sang phải khung thành, anh nhận ra Dudek đã đổ người về phía ấy, anh lái bóng sang giữa, nhưng không kịp nữa rồi, Dudek vẫn cản thành công. Vì đó là trận đấu Sheva không còn làm chủ được tài năng của mình, khi mà đây là trận thư hùng do Chúa xếp đặt, để cho những con chiên túc cầu giáo đã dịp hả hê với môn thể thao mà mình theo đuổi và cháy hết mình với những cung bậc cảm xúc.

Những trận chung kết Champions League, có một điều lạ lùng rằng, nếu có sự góp mặt của những đội bóng đến từ Anh, độ kích tính sẽ tăng lên gấp bội. Đó là những trận đấu không phải của những kẻ yếu tim, mà là niềm vui của nhiều fan bóng đá thích sự khác lạ dị thường. Những trận mà ta không thể rời mắt khỏi màn hình, vì nếu rời mắt, ta có thể bỏ lỡ những khoảnh khắc, 6 phút của Liverpool chẳng hạn. Còn đối với những fan Merseyside ngày hôm ấy, đêm diệu kì ở Istanbul không chỉ dừng lại ở Ataturk Olympic Stadium, đó là một niềm vui khôn tả, để rồi hằn sâu vào trí nhớ và những trang lịch sử hào hùng nhất.

Và đất Thổ đâu có đi dễ khó về nhỉ, bởi khi về ta đâu có đi một mình, ta đem về chiếc cúp C1 trong giai điệu quen thuộc:

“Walk on through the wind
Walk on through the rain
Though your dreams be tossed and blown
Walk on walk on with hope in your heart
And you'll never walk alone
You'll never walk
You'll never walk
You'll never walk alone”

Uno (Trên Đường Pitch)

Paul Scholes: Yêu là chết ở trong lòng một ít

28.3.16 Add Comment
- Một ngày lý tưởng của anh diễn ra như thế nào?
- Sáng tôi đi tập, chiều về đón con, tối đến thì đưa chúng đi ngủ còn mình tôi ra xem TV một chút.

Từ từ đã, có chút gì đó nhầm lẫn ở đây. Đây có đúng là đoạn phỏng vấn một cầu thủ, một ngôi sao trong một đội bóng có lượng cổ động viên đông nhất nhì không vậy?

Nhiều nước cảnh giác với lối làm ăn thâm hiểm của Trung Quốc

26.3.16 Add Comment
Dư luận trong nước đang rất bức xúc việc một công ty Trung Quốc trúng thầu đường ống nước Sông Đà số 2. Việt Nam đang trực tiếp bị Trung Quốc uy hiếp trên biển và lĩnh vực kinh doanh. Phản ứng của người dân như thế là hết sức bình thường. Ngay cả những nước cách Trung Quốc rất xa về mặt địa lý cũng đề cao cảnh giác trước các khoản đầu tư của các công ty Trung Quốc.

Số 10 cổ điển và những tranh cãi chẳng bao giờ dứt

26.3.16 Add Comment
Từ trước tới nay, số 10 cổ điển vẫn luôn được cho là khuôn mẫu về vẻ đẹp của bóng đá. Họ là những ảo thuật gia, những nghệ sĩ và là những người chiếm một nửa sức mạnh của đội bóng. Vậy số 10 cổ điển là gì? Họ là trequartista hay là enganche? Và điều gì đã xảy ra khiến những con người ấy lụi tàn mãi mãi?


TREQUARTISTA, ENGANCHE HAY SỐ 10 CỔ ĐIỂN?

Trequartista là một thuật ngữ trong tiếng Ý, dịch ra có nghĩa là ba phần tư, ngụ ý chỉ vị trí mà các cầu thủ này hay đảm nhiệm trên sân bóng: giữa các cầu thủ tiền vệ trung tâm và các tiền đạo. Trong tiếng Anh, người chơi ở vị trí này có thể được gọi (một cách khiên cưỡng) là Advanced Playmaker, tiền vệ kiến thiết chơi tự do. Trên thực tế, thuật ngữ tiếng Anh này cực kì thiếu tính gợi tả, vì không thể biểu hiện hết được những gì mà một Trequartista làm ở trên sân. Playmaker vốn dĩ là một cầu thủ thiên về điều nhịp trận đấu thuần túy, trong khi đó Trequartista mang một lối chơi tự do và việc “khoanh vùng” nhiệm vụ cho những cầu thủ này cũng là một việc rất khó khăn. Thuật ngữ gần gũi nhất với Trequartista là Enganche, một cụm từ bằng tiếng Tây Ban Nha xuất phát từ Argentina. Enganche dịch sang tiếng Việt có nghĩa là "cái móc", và động từ enganchar của danh từ này thể hiện khó có thể chuẩn xác hơn về nhiệm vụ móc nối hàng tiền vệ và tuyến tiền đạo của một Trequartista.

Tuy nhiên những tranh cãi về việc Trequartista và Enganche giống hay khác nhau cũng đã từng là đề tài khá phổ biến của các thập niên trước. Người ta hiểu Trequartista là trung tâm của một đội bóng, một kiểu cầu thủ có thể gây đột biến cho trận đấu chỉ bằng một cú xoay người hay một đường chuyền qua đầu hàng phòng ngự đối phương, và được đồng đội tạo cơ hội để cầm thật nhiều bóng. Tìm kiếm khoảng trống ở giữa 2 tuyến dưới của đối thủ, Trequartista gần như là vị trí duy nhất có thể làm mọi thứ theo ý của anh ta: vượt qua cầu thủ đối phương, kiến tạo, tự dâng lên làm tiền đạo thứ 2 và thậm chí là ghi bàn. Còn Enganche của người Argentina lại có “đặc sản” là các pha qua người bằng bật tường, và tầm nhìn chiến thuật siêu phàm được thể hiện qua triangulacion incisiva - các đường chuyền tam giác. Một kiểu chuyền đưa bóng cắt qua 2 cạnh của một tam giác với 3 đỉnh là 3 cầu thủ phòng ngự của đối phương, tinh vi hơn chọc khe đơn thuần khá nhiều.

Sau này khi các nền bóng đá giao thoa với nhau, ranh giới giữa Trequartista và Enganche gần như bị xóa nhòa và người hâm mộ gọi chung những nghệ sĩ ấy với một cái tên phổ biến nhất: số 10 cổ điển. Người được coi là số 10 cổ điển đầu tiên trên thế giới là tài năng yểu mệnh Ernindo Onega. Vào giữa thập niên 1960, trong cả màu áo River Plate và ĐTQG Argentina, Onega chơi hộ công trong sơ đồ 4-3-1-2 do HLV Juan Carlos Lorenzo sáng tạo ra và phát triển. Số 10 chơi vị nghệ thuật và vị cảm xúc nhất có lẽ là Ronaldinho, còn người đầu tiên chơi số 10 theo phong cách hiện đại là Kaka. Những ai yêu bóng đá hoài cổ hay nhìn bóng đá từ khía cạnh cảm xúc chắc hẳn sẽ rất nhớ cái thời mà những số 10 còn tung hoành trên sân bóng. Những người thuộc thế hệ 8x trở về trước há chẳng phải là rất may mắn khi được dõi theo những Rui Costa, Dennis Bergkamp, Kaka, Francesco Totti, Zinedine Zidane, hay cả trước đó là Diego Maradona, Zico, Michel Platini, Gheorghe Hagi?

Chơi tự do, không bị gò bó vào nhiệm vụ bắt buộc phải kiến tạo hay ghi bàn và luôn có kỹ thuật cơ bản ở mức thượng thặng, những người mang trên mình chiếc áo số 10 có thể bơm cảm xúc vào trái bóng. Người ta nức lòng khi chứng kiến Zidane với cú xoay compa huyền thoại, Riquelme đi vào lòng người hâm mộ bằng kỹ năng xử lý trong phạm vi hẹp xuất chúng, và cả Dennis Bergkamp với bàn thắng đẹp nhất lịch sử Premier League vào lưới Newcastle. Họ là thiên tài, nhưng cũng có những phút rất đời như bao người bình thường khác. Roberto Baggio thất thần tự trách bản thân khi quả bóng từ chân anh bay vọt lên trời từ khoảng cách 11 mét trong trận Chung kết World Cup 1994, Antonio Cassano hay ăn mừng theo cách chỉ mặc độc… chiếc quần lót, Francesco Totti tự sướng bằng chiếc iPhone 6 sau khi ghi bàn gỡ hoà 2-2 trong trận derby thành Rome và còn rất rất nhiều hình ảnh khác nữa. Có bóng hay không có bóng trong chân, các số 10 cũng đều có thể làm những điều rất khác biệt so với phần còn lại của thế giới bóng đá. Có những bàn thắng đẹp, có những lúc hài hước, và có những hình ảnh được đưa lên tầm ám ảnh người xem. Thiếu họ, bóng đá như một món ăn dù ngon nhưng vẫn thiếu đi một gia vị gì đó đặc trưng của nó.

Đáng tiếc thay, những năm gần đây, hình ảnh về một số 10 cổ điển ngày một thưa thớt và gần như biến mất khỏi thảm cỏ xanh. Những Diego, Riquelme, Juan Pablo Aimar hay Jorge Valdivia dù hay đấy, xuất sắc đấy, nhưng đều có những khoẳng rất lặng, rất trầm trong sự nghiệp của họ. Sớm nở tối tàn, những số 10 cổ điển giờ đây chẳng còn đủ đất diễn kể từ khi khái niệm Anchor Man - tiền vệ mỏ neo, được khai sinh vào cái thời điểm mà một Claude Makelele thô ráp trở thành một cầu thủ tối quan trọng của Dải Ngân hà Galacticos phiên bản 1.0.

SỰ THAY ĐỔI CỦA VỊ TRÍ SỐ 10 HIỆN ĐẠI

Anchor Man là một kiểu tiền vệ phòng ngự chơi ngay trước hàng hậu vệ, có chức năng càn quét thu hồi bóng mà đại diện ưu tú đầu tiên là Makelele. Theo sự vận động của trái bóng tròn, các đội bóng giờ đây chơi thận trọng hơn và ngày càng có nhiều Makelele mới ra đời với nhiệm vụ bắt chết các số 10. Với lượng đất diễn cực kì chật chội, định nghĩa số 10 lúc này được mở rộng ra hơn so với trước. Mesut Ozil là một trong những số 10 xuất sắc hiếm hoi vẫn còn chơi hộ công thuần tuý, dù Joachim Low và Arsene Wenger đã từng đưa anh sang biên trái. Yaya Toure, Wayne Rooney và Lionel Messi là những cầu thủ mà vị trí của họ cực kì khó gọi tên. Xuất phát điểm của Toure là một tiền vệ trung tâm, với Rooney là tiền đạo, còn Messi khởi nghiệp với vị trí tiền đạo cánh. Và khu vực di chuyển cùng với vai trò của họ bây giờ không giống với những số 10 đời cũ: Rooney bao quát toàn mặt sân nhờ yếu tố thể lực sung mãn, Toure giống một tiền vệ con thoi (box-to-box), còn Messi đá cực kì không cố định - anh xuất hiện ở mọi điểm nóng, bất kể là ở trung lộ hay ở hai cánh.

Quy chiếu những số 10 hiện đại với số 10 cổ điển, có thể thấy rõ 3 điểm khác nhau cơ bản. Một, số 10 hiện đại không được rườm rà, biểu diễn mà phải đặt cao tính hiệu quả. Có nghĩa rằng một số 10 hiện đại được coi là xuất sắc nếu họ có khả năng tạo ra hiệu quả thực trên bảng tỉ số chứ không phải những pha làm ảo thuật với trái bóng. Hai, số 10 hiện đại là con người của tập thể chứ không phải cầu thủ cá nhân của những khoảnh khắc thiên tài. Và ba, số 10 hiện đại nên biết phòng ngự. Số 10 bây giờ có thể đá ở cánh rồi bó vào giữa, hoặc thậm chí là vòng tròn trung tâm, miễn sao họ có sức sáng tạo, chơi thiên về tấn công và biết cách thay đổi cục diện trận đấu. Mata chơi hộ công và tiền vệ phải tuỳ lúc, Modric và Iniesta vừa là tiền vệ trung tâm vừa là hộ công, Silva chủ yếu đá cánh trái rồi mới thường xuyên di chuyển vào trung lộ.

Đấy là một sự thay đổi để thích nghi. Những số 10 chơi theo thuần túy sẽ mất rất nhiều thời gian để thích nghi với một môi trường mới, hoặc không được thành công nếu không chịu thay đổi, biến mình thành một cá thể đa năng hơn. Sneijder sau quãng thời gian khoác áo Real Madrid và Inter Milan đã dạt sang tận Galatasaray, Shinji Kagawa phí hơn 2 năm sự nghiệp ở Old Trafford, Mario Gotze không tìm được chỗ đứng ở Bayern Munich. Họ có giỏi không? Tất cả đều rất giỏi, nhưng họ không thể bứt lên trong một môi trường bóng đá đã thay đổi quá nhiều so với cách đây 20 năm, hay thậm chí là chỉ 10 năm.

Khu trung tuyến trong bóng đá hiện đại là yếu tố quyết định gần như mọi trận đấu, nên ít nhiều số 10 hiện đại cũng nhận được sự trợ giúp từ những cầu thủ chạy cánh để đảm bảo tính hiệu quả; tuy nhiên cũng vì vậy mà sự phóng khoáng, tự do cũng bớt đi phần nào. Nhưng nói thế không có nghĩa là số 10 hiện đại không hay. Kaka thời đỉnh cao có thể coi là số 10 hiện đại đầu tiên, và không ai dám nói cách đá của anh là thiếu mê đắm. Với tốc độ tốt, kỹ thuật hoàn hảo và khả năng bùng nổ, Kaka “làm thơ” theo cách khác những đàn anh: ngắn gọn, khúc chiết hơn; dùng ít hơn những “câu từ bay bổng” nhưng vẫn đi vào lòng người. Còn Ronaldinho, một sản phẩm tuyệt hảo của sự giao thoa giữa hai khái niệm cũ và mới, thậm chí còn được coi là số 10 vĩ đại thứ hai của Brazil chỉ sau Pele. Lối chơi của Ronnie ở thời kỳ đỉnh cao đã đạt đến tầm quyến rũ bậc nhất lịch sự bóng đá nhưng hiệu quả thì vẫn vô cùng khủng khiếp.

VĨ THANH

Không ngoa khi nói số 10 cổ điển hội tụ toàn bộ những nét hấp dẫn của bóng đá cách đây vài thập kỷ. Thế nhưng, với bóng đá hiện đại, với những số 10 mới, ta lại thấy bóng đá có sự pha trộn tính đồng đội tập thể hoà quyện cũng những giây phút bùng nổ cá nhân ít ỏi. Tôn vinh hiệu quả và sự đồng đội mới là bản ngã của môn thể thao này. 11 người với 11 cách đóng góp khác nhau, nhưng rồi vẫn có những lúc vỡ oà với những pha chuyền bóng đạt điểm 10 giữa trùng vây của đối phương của Mesut Ozil, những cú sút xa như búa bổ của Yaya Toure, những pha cứa vuốt má ngoài chân phải vừa mạnh vừa hiểm của Luka Modric ngoài vòng cấm, và đương nhiên là cả đôi chân có phép của Lionel Messi.

Bóng đá hiện đại mới chính là nơi hội tụ đầy đủ tính cá nhân và tính tập thể. Để phát triển, cái gì cũng phải thay đổi và hi sinh một số những nét đẹp nhất của nó. Những pha độc diễn làm nức lòng người hâm mộ của những Trequartista, những pha làm xiếc với trái bóng của những Enganche, tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Thôi thì, hãy cùng giữ những hình ảnh của số 10 cổ điển như một niềm hoài cổ về một thứ bóng đá cũ cảm xúc hơn, nhưng thô sơ hơn bóng đá hiện đại rất nhiều.

Teddy - Trên Đường Pitch

Daniele De Rossi - Chuyện của người hộ vệ thành Rome

24.3.16 Add Comment
Trận đấu giữa Real Madrid và AS Roma- vòng knock out Champions League vừa qua, khoảnh khắc khi Francesco Totti được tung vào sân, các cổ động viên của Real đã đứng dậy vỗ tay còn các cầu thủ Real chào Totti bằng những nụ cười và những cái bắt tay. Một điều không thường xuất hiện ở Santiago Bernabeu nhưng Totti là một ngoại lệ. Có những thông tin cho rằng Totti sẽ không tái kí hợp đồng với Roma và rời đi cuối mùa này, điều đó có nghĩa đây có thể là trận đấu cuối cùng của anh tại Champions League và những tràng pháo tay, những cái bắt tay ấy thể hiện sự tôn trọng và lòng ngưỡng mộ. Người ta tôn trọng và ngưỡng mộ “Hoàng tử thành Rome” vì tài năng và lòng trung thành tuyệt đối của mình. Và nếu có một ngày Totti thực sự chia tay Roma, hẳn sẽ có cả một buổi lễ lớn được tổ chức và sẽ có hàng vạn cổ động viên phải rơi nước mắt vì anh. Nhưng ở Roma không chỉ có mình Totti có một lòng trung thành như thế…

Người thắp lửa không cô đơn

23.3.16 Add Comment
Tôi biết đến Trần Lập và nghe nhạc của anh từ thuở sinh viên. Người nhạc sĩ - ca sĩ cùng các bài hát của anh đã đi theo tôi và rất nhiều người khác cùng thế hệ trong suốt 20 năm.

Bài ca dành cho Park

23.3.16 Add Comment
PSV Eindhoven 2004-05 có thể nói là PSV mạnh nhất kể từ thời điểm họ đoạt cú ăn 3 lịch sử năm 1988. Lúc ấy họ sở hữu những Cocu, Van Bommel, Alex, Gomes,v.v… Họ vô địch Eredivisie và KNVB Cup, đồng thời lọt vào trận bán kết cup C1, nơi đội chủ sân Philips Stadion chỉ thua đầy tiếc nuối AC Milan vì luật bàn thắng trên sân khách !
Đội hình PSV khi ấy có một chàng trai cực kỳ bùng cháy, trong cái năm 2005 định mệnh ấy anh lọt vào danh sách đề cử Quả Bóng Vàng. Không những vậy, anh cực kỳ được fan yêu mến, đến nỗi họ đã sáng tác một bài hát để dành tặng riêng cho anh! 
Bài hát đó có tên: “Song for Park”!

Pavel Nedved: Cho những ngày mái tóc vàng bay trên đất Ý

23.3.16 Add Comment
Ngày 31/5/2009, Juventus đụng độ Lazio trong khuôn khổ vòng đấu cuối cùng của Seria A. Đó là một trận đấu không có quá nhiều ý nghĩa khi cả hai đội bóng đã không còn mục tiêu rõ ràng để theo đuổi. Nhưng lạ lùng thay, không khí trong trận đấu còn “hòa nhã” tới mức CĐV của cả Juve và Lazio cùng cổ vũ cho một cầu thủ. Mỗi khi mái tóc vàng ấy bồng bềnh theo trái bóng là một lần các khán đài rộ lên sự tán dương, và khi anh được thay ra sân ở phút 89, tất cả các CĐV chào anh bằng một màn vỗ tay không ngớt. Chàng trai Pavel Nedved từng bỡ ngỡ khi lần đầu đặt chân tới đất Ý giờ đã trở thành một huyền thoại sống ở nơi đây.

Mưu đồ củaTrung Quốc: Từ chiếm lĩnh Biển Đông đến thay đổi trật tự Đông Á và thế giới

22.3.16 Add Comment
Giới chuyên gia cho rằng, việc kiểm soát Biển Đông chỉ là bước đi đầu tiên của Trung Quốc trong quá trình thực hiện mưu đồ lớn hơn.

Thảm họa hạn mặn đồng bằng sông Cửu Long và bài học từ sông Danube

22.3.16 Add Comment
Việc xây dựng các đập thủy điện gây ra hạn mặn sông Mekong và hàng loạt hệ lụy cho 60 triệu dân sống dưới vùng hạ lưu, đẩy nhiều loài động vật quý hiếm tới bờ vực tuyệt chủng.

Trường Sa 1988: Liên Xô của Gorbachev đã quay lưng lại với Việt Nam như thế nào?

22.3.16 Add Comment
Khi Trung Quốc đánh chiếm Trường Sa năm 1988, chính quyền Gorbachev đã dội vào Việt Nam một gáo nước lạnh. Họ đã đánh mất đi tất cả những gì mà các thế hệ lãnh đạo Liên Xô tiền nhiệm đã từng tạo dựng được ở Việt Nam.

Kaka mãi là thiên thần trong làng bóng đá thế giới

22.3.16 Add Comment
...10 năm trước
“Anh đã bao giờ xem thiên thần chơi bóng chưa?”
Tôi ngạc nhiên khi nghe em hỏi vậy. Thiên thần? Là ai mới được cơ chứ? Giải ngoại hạng Anh làm gì có ai là thiên thần? Chợt nhớ ra, em thích AC Milan. Và ở San Siro, chỉ có một đứa con của chúa.
Ricardo Kaka. 

Ronaldinho: Bóng đá của ma thuật và nụ cười

22.3.16 Add Comment
Những năm đầu thế kỉ 21, khi mà cả thế giới vẫn cứ hướng mắt về giải ngoại hạng, nơi tụ hội Big 4 với muôn vàn những ngôi sao, hay sân Bernabeu với những Galacticos đầy danh tiếng , rồi cả thành Milan với trận Derby máu lửa giữa những người anh em chung một mái nhà, thì ở đâu đó, những đứa con xứ Cataluyna, những cules cũng luôn tự hào về ngôi sao của mình, người tạo nên sự khác biệt đến lạ kì giữa lòng những trận El Classico huyền thoại.


Neymar sẽ trở thành thiên tài số 1 như thế nào?

22.3.16 Add Comment
Sau khi chứng kiến một bàn thắng, một kiến tạo và rất nhiều khoảnh khắc thiên tài trong lần tiếp đón The Gunners gần nhất, Michael Cox-một nhà báo bóng đá gạo cội phải thốt lên về Neymar “Cầu thủ người Brazil ấy đang tái hiện lại cách mà người đồng đội Argentina đã chứng minh mình là số 1 thế giới”

Fernando Torres - Vô thường và mãi mãi!

21.3.16 Add Comment
Chẳng biết tự khi nào, Torres trở thành cái tên mà người ta liên tưởng đến khi chứng kiến gã tiền đạo nào đó bỏ lỡ một cơ hội mười mươi. Đã qua rồi cái thời mái tóc vàng lãng tử của Torres bồng bềnh một cách kiêu hãnh trên khắp các sân cỏ châu Âu. Điều đó làm hàng triệu con tim yêu mến anh phải đau đớn. 

Tiền đạo Fernando El Nino Torres: Hoàng tử bé tìm về đất mẹ

21.3.16 Add Comment
Không có được phong độ đỉnh cao xuyên suốt sự nghiệp của mình, nhưng Torres vẫn ở trong lòng người hâm mộ như là một trong những tiền đạo xuất sắc nhất. Quan trọng hơn, El Nino vẫn mãi là một cậu bé trong mắt những ai yêu mến anh, một cậu bé tài đức vẹn toàn.

Gia Long: Góc nhìn lịch sử nào cho ông?

Gió Thoảng 19.3.16 1 Comment
Ta sẽ bắt đầu câu chuyện này vào một ngày mùa xuân của năm 1777, Nguyễn Huệ thống lĩnh một đạo quân Tây Sơn đánh thẳng vào Gia Định. Nơi trú ẩn cuối cùng của chúa Nguyễn. Gia Định nhanh chóng thất thủ. Và cuộc tàn sát bắt đầu. Định Vương Nguyễn Phúc Thuần, Tân Chính Vương Nguyễn Phúc Dương và cháu trai Nguyễn Phúc Đồng đều bị giết, chưa kể hàng chục người khác trong hoàng tộc. Trong cơn binh loạn. Chỉ có một ông hoàng duy nhất chạy thoát khỏi cuộc tàn sát.

Đóa hồng Bulgaria trên thảm cỏ Old Trafford

19.3.16 Add Comment
Đôi khi trong cuộc đời mỗi con người, chắc hẳn ai cũng đã một lần tự hỏi mình rằng: ” Tình yêu là gì”. Và cũng chỉ khi thật sự yêu bạn mới ngẫm được ra điều này, yêu là những đam mê ngọt ngào đắm say trong hạnh phúc, nhưng cũng có thể là giọt nước mắt rơi, là nụ cười vụt tắt và là trái tim bị rỉ máu trong khổ đau. Tôi là một người thích sự hoài niệm, thích nhìn lại về quá khứ. Có những thứ quên được, nhưng có thứ bắt buộc phải nhớ, thậm chí là khắc thật sâu để nhớ những gì ta đã từng yêu.

Vạch trần chiêu trò của mạng lưới đa cấp lừa đảo Thiên Ngọc Minh Uy

19.3.16 Add Comment
Thiên Ngọc Minh Uy là một mạng lưới đa cấp đang vươn vòi bạch tuộc đến tận hang cùng ngõ hẻm, gõ cửa từng gia đình, gây nhiều lo lắng, khiếp sợ cho nhiều người.

Liverpool vs Borussia Dortmund và câu chuyện Jurgen Klopp gặp lại vợ cũ

19.3.16 Add Comment
“Các anh đùa à? Tại sao tôi lại muốn đối đầu với Borussia Dortmund ở tứ kết chứ, đó là đội bóng mạnh nhất giải lúc này,” Jurgen Klopp đã giãy nảy lên như đỉa phải vôi khi được các phóng viên đặt câu hỏi rất châm biếm như vậy. Quả thực, chẳng một người đàn ông nào muốn gặp lại vợ cũ khi nàng ta đã ở bên người mới với một nhan sắc tuyệt diệu.

Abramovich và chiếc máy xay ở Stamford Bridge

19.3.16 Add Comment
Ai cũng biết Roman Abramovich là một tỉ phú dầu mỏ người Nga, tuy nhiên việc ông theo Do Thái giáo là điều mà chỉ có những ai chịu khó tìm hiểu về người đàn ông sinh năm 1966 này mới nắm được. Người Do Thái nổi tiếng với sự thông minh xuất chúng, và Abramovich chưa bao giờ là một ngoại lệ. Năm 2006, ở tuổi 40, Abramovich là người giàu nhất nước Nga và giàu thứ 11 thế giới. Người trẻ nhất vượt trên ông về khối tài sản hơn ông đến 10 tuổi. Nếu trong thời điểm hiện tại, Mark Zuckerberg, bằng phát kiến vĩ đại mang tên Facebook, đã trở thành tỉ phú ở cái độ tuổi mà với nhiều người sự nghiệp mới chỉ bắt đầu; thì có thể ví von rằng Abramovich chẳng khác gì Mark Zuckerberg của thế giới dầu mỏ và của nước Nga. Ông bắt tay vào kinh doanh từ những năm 1980, và trở thành một phần của giới siêu giàu vào giữa những năm 1990, khi chỉ mới xấp xỉ 30 tuổi.


Roman thông minh là thế, nên ai cũng nghĩ đằng sau việc bỏ ra tới ngót nghét 70 triệu bảng chỉ để sa thải huấn luyện viên (HLV) trong hơn 10 năm trở lại đây đương nhiên là những toan tính kĩ lưỡng, những sự cân nhắc, nâng lên đặt xuống cẩn thận trong bộ não vĩ đại ấy. Tuy nhiên, khi nhìn lại những quyết định ấy, phải chăng bao giờ tỉ phú người Nga cũng làm đúng? Carlo Ancelotti bỏ túi 6 triệu bảng rời Stamford Bridge sau khi vô địch Premier League mùa 2009/2010 cùng một lối đá phóng khoáng như những gì Abramovich đã hằng ước mong và giúp The Blues ghi tới 103 bàn thắng trong mùa giải đó. Cuộc chia tay đầy mùi của sự thiếu kiên nhẫn xảy ra chỉ vì Abramovich muốn Carletto mang lại cho ông chiếc cúp danh giá Champions League ở mùa giải thứ 2 mà ông cầm quân. Rời Chelsea, chiến lược gia người Italia đến với Santiago Bernabeu và giúp Real Madrid hoàn thành cú Decima thần thánh. Đã bao giờ Abramovich tự đặt câu hỏi sẽ ra sao nếu Ancelotti được cho thêm một và chỉ một mùa giải nữa?

Đến khi Roberto Di Matteo lên tiếp quản chiếc ghế nóng cuối mùa giải 2011/2012 để thay Andre Villas-Boas, đạp ngã Hùm xám Bayern Munchen ở trận Chung kết Champions League để biến Chelsea thành ông vua mới của châu Âu (tức là hoàn thành công trình mà Carlo Ancelotti còn đang làm dang dở), thì Abramovich cũng không cần đợi đến 3 tháng kể từ khi mùa giải 2012/2013 khởi tranh để kí trát đuổi Di Matteo ra đường. Đến tận tháng 6/2014, Chelsea vẫn phải trả đều đặn cho Di Matteo số tiền lên tới 130.000 bảng mỗi tuần. Abramovich thông minh, nhưng phải chăng ông rất thiếu kiên trì trong cả cách tiêu tiền và cả trên con đường chinh phục danh hiệu? Người ta thường hay rất phung phí những gì mà người ta có; thú vị làm sao, Abramovich có tiền, rất rất nhiều tiền. Người ta coi Abramovich không khôn ngoan khi thương thảo hợp đồng với Di Matteo, Abramovich nghĩ 130.000 bảng một tuần… chẳng là cái gì cả.

Khi tìm cách giải quyết cho một vấn đề bất kì, chúng ta thường nhìn vào gốc rễ của nó và triệt đi cái gốc ấy. Nhưng bộ não gốc Do Thái xuất chúng của Abramovich đã làm gì khi chứng kiến Diego Costa chỉ ghi được 2 bàn sau gần 20 trận, Cesc Fabregas kiến tạo không bằng 10% mùa trước, Eden Hazard trở nên vô cùng xuất sắc trong kĩ năng biến mất khỏi đường pitch và đi bóng vào chỗ tối, còn Chelsea của ông thì có lúc chỉ hơn nhóm xuống hạng vẻn vẹn 4 điểm? Ông sa thải Jose Mourinho, một “kẻ vốn không chung thuỷ” nay đã sẵn sàng ở lại Stamford Bridge để cống hiến hết tâm sức mà không màng tới độ dài thời gian, một HLV có thể dẫn dắt những Maicon, Lucio, Samuel và Chivu trở thành bộ tứ vệ đáng sợ nhất châu Âu những năm 2010, đánh bại cả Barcelona và Bayern Munchen với đội hình toàn những “ông già thất sủng” - từ Diego Milito, Samuel Eto'o cho đến Goran Pandev. Gốc rễ của vấn đề ai cũng thấy, nhưng cách giải quyết của Abramovich, vẫn luôn như thế, là chặt đi phần ngọn.

“Quyền lực trong phòng thay đồ” chẳng phải điều gì quá lạ lẫm ở Stamford Bridge. Tuy vậy, nhóm Terry - Drogba - Lampard - Cech ngày trước giống “anh cả” của đội hơn là những kẻ cậy quyền trấn áp những người khác. Chưa một ai trong số này sẵn sàng bán rẻ màu áo xanh như cái cách mà Diego Costa hay Cesc Fabregas đã làm. Chỉ tới đó thôi là đã quá đủ để người ta không buồn đặt câu hỏi về khát vọng cống hiến của “nhóm quyền lực đen” cho Chelsea nữa, mà có thể khẳng định ngay, thứ khát vọng ấy dường như không tồn tại, hoặc là đã vơi cạn tới đáy. Ai đó có thể bênh vực nhóm ngôi sao này bằng cách lý luận rằng Mourinho chính là nguồn gốc của sự thiếu khát vọng ấy, rằng 3 năm về trước, chẳng phải Người Đặc biệt đã bị cả Iker Casillas và Cristiano Ronaldo công khai chống đối trong những ngày cuối ở Real Madrid?

Không. Cesc Fabregas và Diego Costa đã trở lại thật đấy; nhưng từ khi Guus Hiddink lên nắm quyền, Chelsea vẫn thua ngon lành từ PSG ở Champions League cho tới Everton ở FA Cup. Và thua ở đây tức là thua toàn diện. Nói không ngoa, Abramovich sa thải Mourinho cũng… chẳng để làm gì cả; Chelsea vẫn trắng tay, không hẳn là một đống đổ nát, nhưng vẫn lộn xộn và như con rắn mất đầu. Đến lúc này, người ta mới nhận ra rằng vấn đề chẳng hề nằm ở Mourinho, Hiddink hay Conte - người đang được đồn đoán sẽ nắm chiếc ghế nóng tại Stamford Bridge kể từ mùa 2016/2017. Vấn đề nằm ở một đội quân sẵn sàng phản bội cả ông chủ của mình, HLV của mình và cả những khán giả thân thương của mình để đổi lấy một vị thế, một “cái oai” trong phòng thay đồ mà không hiểu họ sẽ còn gắn bó bao lâu nữa.

Rồi tới năm sau, khi Antonio Conte về cầm quyền tại Stamford Bridge (nếu không có gì thay đổi), liệu rằng với một bộ khung rệu rã, kẻ có tuổi, người đá không đúng sức, người đàn ông trẻ đã lên đỉnh Serie A cùng với một Juve có chất lượng đội hình vượt trội so với mặt bằng chung giải đấu có thể hồi sinh một Chelsea cạn khô sức sống? Cứ giả định rằng tất cả những cá nhân “không ổn” được đề cập ở trên bị bán đi để Conte có một bộ khung mới hoàn toàn, thì những Pogba hay Cuadrado liệu có thể dùng 1 năm, thậm chí là 2 năm để thích nghi với Premier League, và để Abramovich - Conte trở thành một “mối tình” lâu dài, bền chặt?

Nếu họ thất bại thì Conte, hoặc bất kì ai đó khác, sẽ lại trở thành một nạn nhân tiếp theo của chiếc máy xay HLV Roman Abramovich như những gì “muôn năm cũ” đã xảy ra đến mức quen thuộc mà thôi. Kì lạ thay, khi mâu thuẫn giữa Mourinho và các cầu thủ dưới trướng bùng nổ, máy quay trên sân Stamford Bridge cũng chẳng mấy khi chiếu cận cảnh Abramovich trong khuôn khổ các trận đấu như ngày trước. Phản ứng của ông thế nào trước sự “rối như canh hẹ” của hệ thống vây cánh cũng chẳng ai hay. Báo chí lười đưa tin ư, báo chí bị Mourinho và các học trò làm cho quên đi Abramovich ư? Không, vì ai mà chẳng quen với cái cười ngạo nghễ và cách cảm ơn bằng những tấm séc hàng chục triệu bảng của tỉ phú người Nga rồi…

Teddy (Trên Đường Pitch)

Thomas Muller: Nét đẹp của sự vừa đủ

17.3.16 Add Comment
Tiền đạo tuyển thủ Đức chẳng bao giờ trở thành siêu sao nhưng anh vẫn là người hùng những khi đội nhà cần đến, như khi cứu giá Bayern Munich phút bù giờ trận đấu với Juventus hôm qua 16/3.

Miền Tây điêu đứng trong thiên tai lịch sử

17.3.16 Add Comment
Ngoài việc đảo lộn đời sống hàng triệu dân vì không có nước ngọt, các chuyên gia lo ngại tốc độ xâm nhập mặn tiếp diễn như hiện nay sẽ khiến nền nông nghiệp ở miền Tây kiệt quệ trong 3 năm tới.

Vua Quái thú của Chelsea: Didier Drogba.

17.3.16 Add Comment
Sân Stade Vélodrome, một ngày chớm đông 2003.

Kết thúc trận đấu với Olympique Marseille, Jose Mourinho đứng đợi trong đường hầm. Không, ông không chờ một ai của FC Porto cả. Tất cả đều đã vào đường hầm. Ông chờ một người khác, kẻ đã làm hàng phòng ngự của ông phải khổ sở suốt 90'. Và rồi bóng dáng đấy cũng xuất hiện: một tiền đạo Châu Phi điển hình: Didier Drogba. Với một cử chỉ lịch thiệp, chìa bàn tay ra với đối thủ của mình, Mourinho nói:" Này chàng trai, cậu thi đấu rất tuyệt. Tôi không có đủ tiền để mua cậu, nhưng liệu cậu có anh em nào thất lạc ở Bờ Biển Ngà không? " Drogba không từ chối sự thân mật đó, bắt tay ông và nói : "Ngài yên tâm, Porto không đủ tiềm năng, nhưng khi ngài đến một clb mà ở đó họ có thể mua tôi, tôi sẽ đến với ngài."

Alessandro Nesta – Người cận vệ praetorian guard cuối cùng

17.3.16 Add Comment
Người Italia vẫn luôn tự hào về rất nhiều về đế chế La Mã của mình, mà ở đó, Rome là biểu tượng bất tử, và đi cùng với nó là những quân đoàn Cohort huyền thoại bách chiến bách thắng dưới quyền Ceasar. Nhưng, có những người luôn bị lãng quên. Họ là những Praetorian guard, người bảo vệ cho hoàng đế của mình, những chiến binh nổi tiếng và tinh nhuệ nhất. Họ đôi khi, quyết định xem ai là vua của cả đế chế. Nhưng trên tất cả, họ là những cận vệ của Rome. 

Nếu không bừng tỉnh

17.3.16 Add Comment
Năm 1853, ở Nhật Bản thời Mạc Phủ, 4 tàu chiến Mỹ của Đô đốc Perry lù lù tiến vào cửa biển Uraga mà không hề báo trước. Họ bắn một loạt đại bác lên trời thị uy, rồi đòi gặp chính quyền. Yêu sách của họ là Nhật Bản phải mở cảng biển cho tàu Mỹ đến giao thương.

Tiền đạo Theo Walcott: Người không thể chạy qua phận rủi

17.3.16 Add Comment
Walcott có thể chạy 100 mét chỉ trong 10,6 giây, anh có thể băng qua bất cứ đối thủ nào chỉ bằng cách đẩy bóng và bứt lên, rất sung mãn với một thể lực dồi dào. Tuy nhiên, Walcott không thể chạy qua nổi nỗi ám ảnh chấn thương tác động lên anh suốt sự nghiệp quần đùi áo số, anh không vượt qua được niềm kỳ vọng có phần ảo tưởng của dư luận về một “đứa con thứ hai của thần gió”, Walcott cũng không thể vượt qua được chính mình. Với đà thăng tiến từ lúc còn trẻ, người ta dự đoán trần tiềm năng của Walcott là rất xa, song càng lớn, anh càng chạy giật lùi, và theo những phương hướng vô định.

Bayern Munich vs Juventus: Khi bia Đức cụng ly với rượu vang Ý

16.3.16 Add Comment
Châu Âu luôn nổi tiếng với sự đa dạng về văn hóa giữa các vùng lãnh thổ, mà hai trong số những khía cạnh được thể hiện rõ nhất là bóng đá và ẩm thực. Chính vì lẽ đó mà người ta cũng thường ví von rằng những trận đấu tại Champions League giống như một bữa tiệc thịnh soạn cho người hâm mộ, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Trong số những cặp đấu tại vòng 1/8 cúp Châu Âu mùa này, có lẽ cuộc đối đầu giữa Bayern Munich và Juventus là sự hòa quyện rõ nét nhất của những nền văn hóa tại lục địa già.


CỐC BIA ĐẬM ĐÀ XỨ BAVARIA

Người dân ở xứ Bavaria có 2 thứ luôn làm họ tự hào với phần còn lại của thế giới: Bayern Munich và lễ hội bia Oktoberfest. Nếu như Hùm xám Bayern đã tung hoành trên khắp các sân cỏ châu Âu thì danh tiếng của Oktoberfest cũng đã vượt qua biên giới nước Đức để trở thành lễ hội bia lớn nhất thế giới. Cứ đến dịp cuối tháng 9 hàng năm, tất cả những “con chiên” của ly bia Đức lại tập trung về Munich để chìm đắm trong không khí lễ hội và men bia hảo hạng. Những bộ trang phục caro đỏ trắng, những vại bia khổng lồ và không khí rộn ràng được tạo nên bởi hơn 6 triệu người tham dự đã xây dựng nên một nét đặt trưng không thể trộn lẫn của Oktorberfest, và người dân Munich từ lâu cũng đã coi cốc bia như một phần không thể thiếu trong văn hóa ẩm thực của mình.

Nếu có dịp tới với Munchen, thủ phủ của vùng Bavaria vào những ngày cuối tuần, bạn sẽ bắt gặp những hình ảnh rất đậm chất Đức. Các cổ động viên mặc áo Bayern Munich tập trung lại, uống với nhau vài ly bia và cùng thưởng thức màn trình diễn của đội bóng con cưng. Nếu như có vé để trực tiếp xem những Robert Lewandowski, Arjen Robben hay Thomas Muller thi đấu tại Allianz Arena thì quả là tuyệt vời, nhưng nếu không thì bạn cũng có thể tận hưởng không khí bóng đá cuồng nhiệt không kém tại Hofbrauhaus. Tại cửa hàng bia lớn nhất, nổi tiếng nhất và cũng lâu đời nhất của thành phố này, bạn sẽ cảm nhận được cốc bia Đức và bóng đá hòa quyện với nhau như thế nào. Người ta vừa uống bia vừa bàn luận với nhau về trận cầu sắp diễn ra, tự thưởng cho nhau những cốc bia đậm đà khi Bayern giành chiến thắng và trầm ngâm nếm trải vị đắng của từng giọt bia đen khi đội nhà thất bại. Cốc bia tượng trưng cho sự mạnh mẽ và nam tính của người đàn ông, cũng giống như lối chơi truyền thống của Bayern Munich. Trong sự thống trị của Hùm xám tại Bundesliga hay cả những chiến thắng vang dội của thầy trò Pep Guardiola ở đấu trường châu lục, người ta luôn cảm nhận được hương vị phảng phất của hơi men. Từ điển của Bayern không có khái niệm phòng ngự tử thủ, họ luôn chơi tấn công hết mình như để khẳng định vị thế bề trên của mình vậy. Hãy cứ nhìn vào tiếng hét của Thomas Muller khi anh cùng Hùm xám vùi dập Olympiacos ở vòng bảng Champions League. Hãy cứ nhìn sự tự tin và lạnh lùng trong khung gỗ của Manuel Neuer khi làm các họng pháo của Arsenal phải im tiếng. Trong những chiến thắng đó có chút gì đó ngang tàng ngạo nghễ, có sự phóng khoáng và hào sảng của một người đàn ông Bavaria chính gốc, có chất thép của người Đức trong những bước chạy của các cầu thủ. Và giờ đây, Bayern đang phải đối đầu với một bản ngã hoàn toàn đối lập chỉ cách họ hơn một giờ bay.

LY RƯỢU VANG THANH NHÃ VÙNG BAROLO

Trái ngược hoàn toàn với sự náo nhiệt của Munich và lễ hội Oktoberfest, Torino phủ lên mình một không khí trầm mặc, thanh bình như một thành phố hoài cổ. Có người cho rằng trái tim của nước Ý đặt ở thành Rome với những công trình kiến trúc vĩ đại, bề dày lịch sử cũng như tòa thánh Vatican; có người say đắm với nét đẹp nên thơ của Florence hay Venice; có người muốn tắm mình trong ánh nắng và bãi biển đậm chất Địa Trung Hải ở Naples. Nhưng nếu như hỏi rằng nơi nào chứa đựng cái hồn nước Ý nhiều nhất, đó phải là Torino. Không khí trầm mặc buồn man mác và những tòa nhà sừng sững theo phong cách Baroque đặc trưng mang lại cho những người lần đầu đến đây có cảm giác như họ đang đi ngược quá khứ để trở lại thời Phục Hưng. Và mọi thứ sẽ trở nên thật hoàn hảo trong khung cảnh ấy khi có một ly rượu vang Barolo chính cống để nhâm nhi. Chỉ cách Torino hơn 60km, Barolo được biết đến như một trong những vùng sản xuất rượu vang nổi tiếng nhất trên đất Ý và cũng là nơi cung cấp rượu chủ yếu cho Torino. Việc được chiết xuất từ giống nho Nebbiolo hảo hạng trồng trên đất đá vôi và kỹ thuật lên men trong những thùng gỗ sồi giúp cho chai rượu Barolo có hương vị rất đặc trưng của vùng Tây Bắc nước Ý. Và lối chơi của Juventus dường như cũng bị ảnh hưởng bởi mùi hương thơm nhẹ nhàng của những chai rượu Barolo lừng danh vậy. 

Bianconeri luôn tôn thờ một thứ bóng đá đậm chất Ý, rất đủng đỉnh, rất từ tốn và đợi cho tới khi đối thủ mắc sai lầm để tung đòn kết liễu. Đã có rất nhiều biến cố kể từ khi Juve phải xuống hạng sau bê bối Calciopoli, lối chơi của họ đã trở nên mềm mại hơn với những nhân tố trẻ như Paul Pogba, Alvaro Morata hay Paulo Dybala, nhưng khi phải đối mặt với những đối thủ thực sự ở đấu trường châu Âu, họ lại trở lại với lối đá chậm rãi quen thuộc như một thói quen khó bỏ. Manchester City đã phải 2 lần cúi đầu khi gặp gỡ Lão bà ở vòng bảng, và ngay cả khi đã bị Bayern Munich dẫn 2 bàn ở trận đấu lượt đi vòng 1/8, thầy trò HLV Max Allegri vẫn biết cách giữ lại 1 điểm để nhen nhóm hy vọng ở trận lượt về. Dường như Juventus giống như một chai rượu vang hảo hạng, càng để lâu càng cho thấy vị ngon của mình. 

CỤNG LY

Đêm nay, một lần nữa hai gã khổng lồ của bóng đá châu Âu lại tái ngộ ở đấu trường châu lục. Người ta đã nói quá nhiều về những tính toán về chiến thuật và nhân sự của cả Bayern cũng như Juve, nhưng điều làm cuộc đối đầu này được mong chờ còn hơn cả những triết lý về bóng đá đơn thuần. Ở Allianz Arena ngày mai, người ta lại được chứng kiến sự tương phản của hai phong cách chơi bóng khác nhau, được kết tinh từ những nền văn hóa đã có từ cả trăm năm trước. Bayern Munich có thể coi là hiện thân của Vương quốc Bayern từng bành trướng khắp châu Âu đầu thế kỷ 19, trong khi đó Juventus cũng là niềm tự hào của thành Torino, vùng đất đã từng trải qua lịch sử đầy biến động dưới sự cai trị của Đế chế La Mã hay người Lombard. Bayern sẽ lại vào trận khí thế với lối chơi tấn công ào ạt, mang lại cảm giác mạnh của những cốc bia đen thượng hạng. Trong khi đó Juve sẽ lại nhường thế trận cho đối thủ và thi triển một lối chơi đầy toan tính, cũng giống như mùi hương gỗ sồi của ly rượu Barolo trứ danh.

Liệu sau đêm mai, xứ Bavaria sẽ mở hội bằng những vại bia lớn hay thành Torino sẽ ăn mừng chiến thắng với những ly rượu vang sóng sánh màu đỏ nâu? Chẳng ai có thể nói trước được, chỉ biết rằng người xem sẽ được cảm nhận cả hai thức uống tuyệt hảo ấy cùng một lúc, trong một bữa đại tiệc với đủ màu sắc. Và biết đâu đấy, trên khán đài tại Allianz Arena hay tại Hofbrauhaus ngày mai, người ta lại bắt gặp hình ảnh một anh chàng Đức cụng ly với một cô gái Ý thì sao?

Frank (Trên Đường Pitch)

Sông Mekong - vũ khí biến láng giềng thành con tin của Trung Quốc

16.3.16 Add Comment
Đi tìm nguyên nhân nguồn cá tôm trên con sông Mekong dài thứ 12 thế giới cạn kiệt trầm trọng, nhiều biến đổi thủy văn tiêu cực xuất hiện, người ta thấy nổi lên một cái tên: Trung Quốc...


Đập Tiểu Loan của Trung Quốc.

Trung Quốc có thể xóa sổ Đông Nam Á bằng quả bom nước Mekong

16.3.16 Add Comment
Chỉ với hai đập Tiểu Loan và Nọa Trát Độ, Trung Quốc đã tạo nên hai hồ chứa nước khổng lồ lên tới hàng vài chục tỷ m3 nước; đặc biệt nguy hiểm hơn lại nằm ở độ cao lên tới 1000 mét, hai bờ cao hàng trăm mét, năng lượng này được dự đoán tương đương 4 tỷ quả bom nguyên tử Mỹ ném xuống Hiroshima (Nhật Bản).

Michael Ballack kẻ về nhì vĩ đại của bóng đá Đức

15.3.16 Add Comment
Cú vô lê thần sầu của Zizou ở chung kết Champions League ,Ronaldo vô địch world cup, đó là 2 sự kiện đáng nhớ nhất năm 2002, nhưng còn 1 sự kiện được cho là "vô tiền khoáng hậu" đó là Ballack lập 1 cú "poker" về nhì.

Bẫy đa cấp

15.3.16 Add Comment
Những thông tin về Liên kết Việt đang dần lộ ra. 60.000 con người, 19.000 tỷ đồng. Tại sao nhiều người lại dễ dàng rơi vào bẫy lừa đảo như thế?

Những thước phim Gạc Ma

15.3.16 Add Comment
Khi tôi hỏi cựu chiến binh Lê Hữu Thảo, tiểu đội trưởng phụ trách cắm cờ trên bãi đá ngầm Gạc Ma vào ngày 14/3/1988, rằng hoàn cảnh của những người lính trở về ra sao, ông ngập ngừng.

Gạc Ma, Len Đao, Cô Lin: Ngày 14/3/1988 bi tráng

14.3.16 Add Comment
Trong trận chiến ngày 14/3/1988 tại các bãi san hô Gạc Ma, Cô Lin, Len Đao, chúng ta mất 64 người, bị bắn chìm, bắn cháy 3 tàu. Nhưng những người lính Việt Nam anh hùng không bỏ chạy, không bỏ đảo, không bỏ đồng đội. Quốc kỳ Việt Nam vẫn tung bay trên bãi Len Đao và bãi Cô Lin.

Sự kiện Gạc Ma 1988: Lãng quên là có tội với đất nước

14.3.16 Add Comment
Truyền thống, đạo lý của dân tộc ta từ ngàn năm nay là “khép lại quá khứ”, nhưng không có nghĩa lãng quên quá khứ, nhất là khi nó vẫn đang tiếp diễn hiện tại.

Bài học xương máu từ trận chiến Gạc Ma 14/3/1988

14.3.16 Add Comment
Tiến hành xâm chiếm đảo Gạc Ma trong quần đảo Trường Sa thuộc chủ quyền lãnh thổ Việt Nam (14/3/1988), quân Trung Quốc đã thảm sát tập thể cán bộ, chiến sĩ Hải quân nhân dân Việt Nam bằng súng bộ binh và pháo hạm 100mm.

Rivaldo: Đặt cả thế giới dưới đôi chân vòng kiềng

14.3.16 Add Comment
Có rất nhiều người yêu cầu viết về Rivaldo, đặc biệt là sau bài Deportivo La Coruna tuần trước, mọi người thắc mắc khi Rivaldo – một ngôi sao lớn lại chẳng được nhắc tới. Thực chất, tôi có dụ ý khi phớt lờ một trong những ngôi sao sáng nhất từng tung hoành ở sân cỏ châu Âu. Sẽ thật là phí phạm nếu như chỉ nhắc tới gã quái dị ấy trong một vài câu văn đơn giản. Phải là một bài hoàn chỉnh để người ta có thể thấy hết được chân dung của Rivaldo, người từng đặt cả thế giới dưới đôi chân vòng kiềng của mình.

Có một thứ tình yêu ... vì một người mà từ bỏ tất cả

13.3.16 Add Comment
Đó là tình yêu đến từ một tượng đài sống, một đứa con của thành Manchester…


Tôi xem bóng đá cũng chưa quá lâu, chắc tầm chỉ hơn 10 năm trở lại đây…Cái thời mà.. À mà không ! Từ cái thời đó đến nay, cứ chiều chiều, những thanh niên trong thôn , trong xóm lại tụ tập ở sân bóng , và cứ cậu nào thật kỹ thuật , dẻo dai , lừa qua hết hàng hậu vệ…nhẹ nhàng đưa bóng vào gôn là lại được hô vang “ Messi ! Messi ! “ hay những tình huống chuyền ban bật ngẫu hững đẹp mắt là lại được ví “Đá như “Bát xa” vậy “.

Đúng thế , trong 10 năm qua, Messi nói riêng va Barcelona nói chung đã vươn đến một tầm cao, một đẳng cấp thực sự, khác biệt với các đội bóng còn lại, họ đem đến cho giới túc cầu một lối đá đẹp mắt, hoa mỹ nhưng lại vô cùng hiệu quả…Họ đạt được mọi danh hiệu một cách thuyết phục. Ăn 3, ăn 4 rồi ăn 5, ăn 6… họ làm được những điều như không tưởng ! Họ quá mạnh ! Và dường như tất cả thế giới như hoa mắt cuốn theo họ, cuốn theo những đường chuyền, những pha ban bật, những cú sút của những Messi, Ronaldinho, Xavi, Iniesta, Eto’o, Deco, Ibra, Henry , Busquets, Neymar, Suarez...v.v..

Và rồi tôi cũng thế, tôi thích Barcelona, tôi thích những pha ban bật ảo diệu của họ, những pha chuyền bóng mà chúng ta như phải dụi mắt nhiều lần mà vẫn không hiểu…” Làm sao làm được như thế !! “, rồi những pha xử lý kỹ thuật của Ronaldinho, những pha chọc khe đỉnh của ảo bởi Xavi, những pha luồn lách của Messi, Iniesta,….Mọi thứ nó quá hoàn hảo, nó khiến con người ta mê hoặc thực sự ! Và rồi tôi yêu Barca như thế, một tình yêu đến từ sự mê li .

7,8 năm trở về trước, tôi thậm chí còn phải rất khó khăn để đỡ một trái bóng, tôi đá rất dở.. mặc dù tôi rất yêu bóng đá, tôi yêu những trái bóng. Cho đến một lần, tôi vô tình xem một trận bóng của ngoại hạng Anh trên Youtube ( hồi đó hầu như chỉ xem La liga vs Serie A ) , trận đấu giữa Manchester United vs Chelsea trong một vòng đấu của Premier league vào tháng 11 năm 2006 ( vì rảnh rỗi và nghe đồn đoán trận này hay Biểu tượng cảm xúc kiki ) . Và rồi , tôi bị mê hoặc, bị mê hoặc thực sự vì một chàng trai, một chàng trai đây sức trẻ, đầy mạnh mẽ , rắn rỏi , tốc độ đậm chất bóng đá Anh, nhưng sao…cậu ta lại có những kỹ thuật thượng thừa mà người Anh không hay có ? Những cầu thủ có kỹ thuật như thế này chỉ thường xuất hiện ở Laliga và Serie A mà thôi! Nói đúng ra bóng đá Anh không phải không có những cầu thủ kỹ thuật , nhưng lối đá và chiến trường Ngoại hạng Anh không cho phép những cầu thủ có kỹ thuật tỏa sang. Thế mà, chàng trai đó làm cho một Ashley Cole đầy kinh nghiệm và tài năng phải vã mồ hôi, làm cho một Lampard thích thi đấu trên hàng công cũng phải lui về phòng ngự, và một Terry đang độ đỉnh cao sự nghiệp cũng phải chạy theo bọc lót đến mệt nhoài, một Makelele bá đạo tuyến giữa trời Âu phải dùng tới đá xấu để loại bỏ cậu ta khỏi trận đấu, trận đấu đó kết thúc với tỉ số hòa, những phải nói rằng đội hình của Chelsea đã vất vả như thế nào để đối phó với chàng trai ấy. 

Và tất nhiên, tôi lục tìm ngay những thông tin về cậu ta, và cái tên đó là Cristiano Ronaldo.

Và rồi, tôi xem tất cả các clip của cậu ta, mọi trận đấu, mọi tình huống của cậu ta tôi đều theo dõi , và tôi thích thật sự ! Có cái gì đó nó rất lạ trong lối đá của Ronaldo, nó thật nhanh, nhưng lại rất kỹ thuật, cái kỹ thuật nó lạ, nó không dẻo dai ảo diệu của những vũ công Samba, nhưng nó lại thật hiểu quả và tinh tế, những cú đảo chân như rang lạc, những đường chuyền ngẫu hững , nhũng cú sút uy lực… thực sự nó quá hoàn hảo…. Và…tôi học theo , tôi tập luyện vì tình yêu bóng đá, và vì tình yêu với Ronaldo, với sự mê hoặc Ronaldo, tôi tập luyện cả năm trời, theo dõi những thước phim của Ronaldo, nghiên cứu , tìm hiểu và học theo nó…. để giờ đây, tôi có được vị trí chắc suất trong một số đội hình… và tôi không ngần ngại phải nói rằng “ tất cả là nhờ Ronaldo”. 

Bấy lâu nay tôi cứ tưởng Ronaldinho hay Kaka, Messi mới là những cầu thủ giỏi nhất, nhưng dường như điều đó đã bị Ronaldo làm cho lu mờ, và bằng chứng rõ ràng nhất đó là Quả bóng vàng 2008. 
Ronaldo đi từ thành công này tới thành công khác, anh đạt được mọi danh hiệu cấp CLB và cá nhân, cùng với Manchester United, họ càn quét cả trời Âu. Và rồi nhờ theo dõi Ronaldo, tôi thích luôn cả MU, và tôi hiểu ra được câu nói “ Ban như Man “ là như thế nào, Manchester có lỗi đá cực đẹp mắt và đa dạng, họ toàn diện trên các tuyến với những hào thủ như Van der sar, Vidic, Ferdinand, P. Scholes, R.Gigg, Rooney , Tevez… và Ronaldo. 

Đã thích Manchester , nhưng tôi vẫn theo dõi Barcelona, vẫn theo dõi những đường chuyền vẫn như ngày nào của Xavi, Iniesta, Messi , Busquets,… nó vẫn mê hoặc như vậy , nhưng …. có một thứ làm tôi mê hoặc hơn cả họ, đó là Ronaldo. Và trớ trêu thay đó là những lần đụng độ giữa Manchester và Barcelona tại cúp C1, lúc đó, tôi sợ, sợ vì Barca quá mạnh, và tôi mong muốn được nhìn những bước chạy , những kỹ thuật và sự tỏa sáng của Ronaldo…và lúc đó, tôi biết tình yêu dành cho Manchester đã lấn át đi tình yêu cho Barca ngày nào…

Nhưng đâu ai biết rằng, nó không phải vậy…Tháng 7 năm 2009, Ronaldo chuyển đến Dải ngân hà Real Madrid , anh đến để tìm những thử thách mới, và đến với nơi mà anh ao ước từ nhỏ… bỏ lại những con người Manchester đau khổ khi anh ra đi… Và rồi, tôi lại theo dõi Real Madrid, cứ thế , cứ thế… tôi dõi theo những bước chạy của Ronaldo, những pha xử lí, những pha ghi bàn, những pha ăn mừng đã trở nên quen thuộc với người Madrid.. để giờ đây, anh đã trở thành một trong những huyền thoại xuất sắc nhất của Real Madrid và cả Thế giới. Và rồi tôi lại chợt nhận ra, tình yêu cho Manchester United đã lại vơi đi rất nhiều, giống như Barcelona trước đây vậy_và nguyên nhân…không gì khác, đó chính là Ronaldo. Và tôi cũng mường tượng ra rằng, chắc chắn có rất nhiều Fan Real Madrid lúc này , đã từng là Fan Manchester united, Fan của Cristiano Ronaldo…
.
Và điều ác mộng đến với tôi, đó là Barcelona lại chính là đại kình địch của Real Madrid, tôi biết điều đó… nhưng bây giờ, tôi biết, tôi đã ngả về Ronaldo, ngả về Real Madrid, sau bao năm, tôi đã có một tình yêu thật sự với đội bóng hoàng gia, càng yêu hơn khi những thần tượng khác của tôi cùng đến Madrid như Modric, Bale…. Tôi yêu lối đá của họ, thậm chí nó không phải là đẹp, nó cũng chưa phải là bản sắc, và đôi khi nó xấu xí đến lạ lùng….thế nhưng tôi vẫn cứ yêu Real.

Người ta nói rằng những khoảnh khắc gặp lại người cũ, luôn là những khoảnh khắc rất khó khăn, quả thực đúng như vậy, cứ cho tôi là đại diện của Real đi, và rồi những trận cầu El clasico đến, trong lòng lại có cảm giác lạ, không phải là cảm giác thù hận của những người Madrid, không phải cảm giác căm gét của những Madridistar… mà là cảm giác khó chịu , khó chịu đến lạ lùng, tôi vẫn vui mừng, vẫn nhảy cẫng lên, khóc thét khi Real chiến thắng, đánh bại cái thứ bóng đá mà tôi đã từng yêu, cái thứ bóng đá mạnh đến khó chịu mà giờ đây tôi ghét nó đến thế…thua thì không nói rồi, những hễ khi thắng, vui rồi , sướng rồi… nhưng nhìn lại những Messi, Xavi, Iniesta gục xuống trong thất vòng, buồn bã…lòng tôi lại trĩu lại, cảm giác khó chịu như thế, và tự hỏi…trên thới giới này..liệu có những ai như tôi?

Nhưng mọi chuyện rồi cũng thế , lại qua đi, tôi vẫn yêu Ronaldo, vẫn yêu Real Madrid, và người ta nói đúng “ khi yêu, con người ta mù quáng! “ . Những pha ăn vạ, những pha đánh nguội, những thói xấu, những phát ngôn không hay từ Ronaldo không khiến cho tôi ngừng yêu thích chàng trai này, cũng như Yêu vậy, nếu con người ta yêu thật lòng, tình yêu đến từ trái tim, thì người ta sẽ bỏ đi tất cả quá khứ, tội lỗi, xấu xa của người mình yêu mà đến với họ. Tôi cũng thế, tôi không màng đến những tật xấu của Ronaldo, và rồi cũng chẳng màng đến những tình huống đầy xấu xa của các cầu thủ Real, tôi vẫn cổ vũ cho họ, vẫn cổ vũ cho chàng trai ấy…

31 tuổi, cái tuổi bên kia sườn dốc sự nghiệp đối với một tiền đạo, nhưng người ta vẫn đòi hỏi ở anh, người ta vẫn cười nhạo anh khi anh không ghi bàn, và rồi.. anh đáp trả lại họ bằng những bàn thắng, những bàn thắng và số lượng của nó hiếm ai trong lịch sử bóng đá có thể làm được. Người ta nói đúng mà “ người càng giỏi thì sẽ càng có nhiều người ganh gét “ , nhưng làm sao để họ phải nể phục , để họ phải công nhận… và Ronaldo làm được điều đó, nhìn lại những danh hiệu của anh thì điều đó không phải bàn cãi nữa. Và toàn bộ thành công đó là nhờ sự nỗ lực của chính Ronaldo, từ chính nỗ lực tập luyện, rèn dũa của chính anh…và tôi cũng tự hào thay…tôi cũng giỏi bóng đá nhờ tập luyện.. nhờ Ronaldo..giống Ronaldo…

Thực sự, đến tôi cũng phải công nhận một điều rằng “ Messi giỏi hơn Ronaldo “ , khả năng đột biến của Messi cao hơn nhiều Ronaldo… nhưng bây giờ, chắc có lẽ người hâm mộ chúng ta cũng không nên đưa họ lên bàn cân nữa, chúng ta phải tự hào rằng chúng ta được sống trong thời của họ, của hai cầu thủ vĩ đại nhất lịch sử bóng đá, thời của họ cũng sắp qua, và giờ đây, chúng ta nên nhâm nhi tách café, ngồi nhẹ nhàng xuống ghế sofa và thưởng thức những bước chạy của họ… hơn là so sánh họ….
Đó là tình yêu cho Ronaldo, tình yêu mà sẵn sàng quên đi những CLB mình yêu mến, và tôi cũng phải bật cười khi nghĩ rằng, một vài năm sau nếu mà Ronaldo chuyển sang đá cho Red Bull chẳng hạn, thì mình có chuyển qua xem giải Nhà nghề Mỹ không nhỉ? Biểu tượng cảm xúc grin Có thể lắm chứ, chừng nào Ronaldo còn sải bước trên sân cỏ, thì tôi vẫn luôn theo dõi từng bước chạy của anh…
Và phải công nhận một điều rằng : “ Tồn tại một thứ tình yêu…vì một con người mà từ bỏ tất cả “ 
Trên đất nước này… trên thới giới này…liệu có ai như tôi?

Tuấn Nam

Sự im lặng của người tử tế

13.3.16 Add Comment
Tôi rất thích một câu nói được cho là của văn hào William Shakespeare: “Lòng tốt là thứ khiến người khiếm thị cũng có thể nhìn thấy và người điếc cũng có thể nghe thấy”.

Zlatan Style

11.3.16 Add Comment
" Này huấn luyện viên ông đang sợ hãi ư ?
Ờ cũng có đôi chút...
OK , vậy ông có tin vào Chúa không ?
Có , dĩ nhiên là có chứ...
Vậy thì ông đừng sợ nữa , Chúa đang ở đang ở Paris"

Xác nhận nhiều lời mời kết bạn nhanh chóng

11.3.16 Add Comment
Để nhanh chóng trong việc chấp nhận lời mời kết bạn mà không phải nhấn cho từng người một. Tiện Ích Máy Tính sẽ giới thiệu cho các bạn một thủ thuật nhỏ để chấp nhận lời mời kết bạn một cách nhanh chóng.

CR7- NGƯỜI TRÁI ĐẤT GIỎI NHẤT

11.3.16 Add Comment
Ronaldo lập Poker với sút xa, sút phạt, đệm bóng và đánh đầu. Wow! Trừ việc đối thủ của họ không phải là một đội bóng lớn. Luôn có gì đó để người ta làm mọi thứ nhạt nhòa, nhưng những tiếng “Wow” vẫn cất lên một cách thường xuyên. Yêu và ghét. Khẳng định và phủ định. Những thái cực đối lập.


Messi ở một thế giới khác. Bạn không có quyền ghét, quá tốt để ghét. Bạn không có quyền chê, quá giỏi để chê. Nếu bạn ghét, nhân loại bảo rằng bạn ghen tỵ. Nếu bạn chê, nhân loại nói rằng bạn thiếu hiểu biết. Hoặc đó là một thế giới đầy màu hồng, hoặc đó là một thế giới nhàm chán. Chỉ yêu và ca ngợi.

Messi chắc chắn đã bỏ ra rất nhiều công sức trong tập luyện và Ronaldo chắc chắn cũng mang trong mình những phẩm chất thiên bẩm làm nền tảng cho thành công. Nhưng khi xây dựng hình tượng, người ta phải làm một động tác gọi là “cắt bỏ những gì không phù hợp”. Họ đã vô tình trở thành hình tượng thành 2 motip thành công chung nhất của nhân loại.

Messi, người ngoài hành tinh, thiên tài, thành công đến tự nhiên như nó bắt buộc phải thế. Ronaldo, cậu bé nghèo với những khát vọng, vượt qua tất cả với nghị lực tràn đầy để chạm đến đỉnh cao. Hoặc bạn sinh ra đã có nó, hoặc bạn phải chiến đấu để có nó. Không nhiều người sinh ra với những điều đáng mơ ước có sẵn. Đó là vấn đề.

Ai cũng muốn được như Messi, nhưng không ai tin rằng mình có thể làm điều đó. Vì Messi được xây dựng để trở thành cái gì đó ngoài tầm với. Anh ấy từ một nơi khác, đâu đó ngoài vũ trụ, khả năng của anh ấy vượt qua giới hạn của sự tập luyện. Messi là để ca tụng, tán dương.

Còn Ronaldo, anh truyền đi cảm hứng, ngoài tóc tai và quần lót, sự nghiệp của anh là một công thức có thể đúng với bất kỳ ai. Giống như cách người ta biểu dương “con nhà nghèo học giỏi”, “tỷ phú đi lên từ hai bàn tay trắng”. Ronaldo là tấm gương. Có thật và có thể trở thành.

Có lẽ người ta đã thôi tranh cãi xem ai là người xuất sắc hơn, sau quả bóng vàng thứ 5 của Messi, không phải vì sự chấp nhận thua cuộc, mà vì những lý lẽ không còn ủng hộ Ronaldo. Nhưng khi nói về “giá trị của sự tồn tại”, Ronaldo là người chiến thắng trong tâm thức những người không sinh ra với khả năng siêu hạng, không bước ra từ đĩa bay, không thừa kế một gia tài khổng lồ.
Nhiều người cần người trái đất, giỏi nhất. Hơn là một người ngoài hành tinh.

FB Nam Văn