Truyện cười Vozforum 4

26.3.15


#31: Tiền và bạn
- Từ ngày hắn mất tiền, phân nửa bạn bè của hắn không còn biết tới hắn nữa.
- Còn nửa kia ?
- Họ chưa biết là hắn đã mất tiền.

#32: Bố tính tình hay đa nghi, nên ông ta chế tạo ra robot phát hiện nói dối. Ngày chế tạo thành công ông ta thử con trai. Con trai vừa đi học về ông ta đêm robot ra hỏi:
- Sao con đi học về trễ vậy?
- Con qua nhà Anzel chơi!
Robot phát hiện nói dối, táng cho thằng con trai một cái. ông bố cười!
- Đó con thấy chưa, nói dối làm gì cho bị táng. lúc bằng tuổi con bố k dám nói dối ông nội con nửa lời!
Robot đạp ông ta một cái bay vô tường. Người vợ cười nói:
- Sao anh lại đánh con, dù sao nó cũng là con của anh!
Robot nắm đầu bà vợ, đánh túi bụi...

#33: Vôva phạm tội nên bị bắt giam. Mỗi đêm, Vôva lén đào một đường hầm trong buồng giam của mình, sáng ra lại lén chuyển đất ra ngoài để xóa dấu vết. Sau một thời gian, đường hầm đã đào xong, Vôva chỉ còn chờ thời cơ vượt ngục. Bỗng đâu, ở buồng giam đối diện, một tù nhân mới được chuyển đến. Người này là một chiến sĩ cách mạng, đêm đến ông ta lấy sách ra ngồi đọc. Vôva ngồi chờ mãi đến sáng cũng không tìm được cơ hội để vượt ngục.
Những đêm sau vẫn cứ tiếp tục như vậy. Vôva bực bội lắm, suy tính nhiều cách trừ khử người chiến sĩ đó, nhưng đều thất bại. Thời gian dần trôi, người chiến sĩ đó trong giờ rảnh thì đem những điều hay lẽ phải giảng giải cho các tù nhân, giúp họ nhận ra những điều sai trái của mình. Nhà tù dần dần trở nên tươi sáng hơn, các tù nhân chăm chỉ lao động cải tạo, tất cả đều kính nể người chiến sĩ đó, bọn cai ngục cũng phải mềm mỏng hơn với các tù nhân. Vôva cũng dần cảm phục trí tuệ và nhân cách của người chiến sĩ đó. Một đêm, lúc người chiến sĩ đó đang đọc sách, Vôva bỗng hỏi: “Một người như ông đã phạm tội gì mà bị bắt giam ở đây?” Người đó chậm rãi đáp: “Tôi không phạm tội gì cả. Tôi tự chọn đến đây vì tôi tin rằng tôi có thể đem lại ánh sáng cho nơi ngục tối này, đánh thức lương tâm và nhân phẩm cao quý của những người mà xã hội cho rằng không thể phục thiện. Tôi tin mỗi chúng ta nếu biết tìm kiếm ánh sáng trong lòng mình thì đều có thể trở thành người lương thiện, có ích cho đời.” Vôva nghe thế thì ngẩn ngơ, chợt nhận ra suốt thời gian qua mình chỉ dành hết tâm trí tìm cách vượt ngục, thay vì suy ngẫm về tội lỗi của mình và thành tâm sám hối.
Vôva bỗng cảm thấy một sự nhẹ nhõm trào lên trong lòng, cảm ơn người chiến sĩ đó rồi quyết định lấp kín miệng hầm. Sau bao đêm thao thức tìm cách vượt ngục, chưa bao giờ Vôva có một giấc ngủ ngon như thế. Sáng hôm sau thức dậy, Vôva không thấy người chiến sĩ đâu nữa. Giữa buồng giam của ông ta chỉ có một cái miệng hầm to tròn, sâu hoắm.
#34: Tại bệnh viện tâm thần, bác sĩ nói với một bệnh nhân muốn xin về: ''Được thôi, nếu anh thật sự khỏi bệnh".
- Ồ! Em khỏi từ lâu rồi, thưa bác sĩ.
- Vậy khi ra viện, anh sẽ làm gì?
- Em sẽ lấy ná thun bắn bể hết bóng đèn của bệnh viện.
Bệnh nhân được nhốt lại. Một tháng sau, anh ta tiếp tục đòi về. Bác sĩ hỏi, câu trả lời vẫn như cũ.
Bệnh nhân lại được điều trị tiếp. Ba tháng sau, anh ta đòi về. Bác sĩ kiểm tra sự tỉnh táo của anh ta:
- Ra khỏi bệnh viện, anh làm gì?
- Dạ... em về nhà, thưa bác sĩ.
- À, khá lắm! Rồi sao nữa?
- Dạ, em tắm rửa thật sạch sẽ, hớt tóc, cạo râu đàng hoàng.
- Tốt! Sau đó?
- Dạ, em đi chơi phố, làm quen với một cô gái xinh đẹp. Em mời cô ấy đi ăn kem, nghe nhạc hoặc khiêu vũ...
- Tuyệt vời! Anh hết bệnh thật rồi đấy. Nhưng sau khi khiêu vũ?
- Dạ, em sẽ mời cô ấy về nhà, xin cô ấy cởi áo...
- Anh quá lắm nhé! Nhưng cần phải giữ sức khỏe đấy, anh chỉ vừa mới hồi phục thôi đó nghe!
- Bác sĩ đừng lo. Em đề nghị cô ấy cởi áo, rồi xin cái sợi dây thun của nịt ngực cô ấy để làm ná và em sẽ (anh ta gào lên)... sẽ bắn bể hết bóng đèn của bệnh viện.
-??????????

#35: Vợ và chồng đi nghỉ ở hai nhà nghỉ khác nhau. Một thời gian sau đó bị lương tâm cắn rứt, họ tự thú trước mặt nhau. Anh chồng nói:
- Em yêu, anh phản bội em vẻn vẹn có hai lần. Lần đầu với một cô diễn viên, còn lần thứ hai với cô ghi tốc ký.
- Anh yêu, em cũng chỉ phản bội anh có hai lần. Lần đầu là với dàn nhạc nhà thờ, lần thứ hai là với một đội bóng.
 
#36: Cô hoa hậu thế giới xách súng vào rừng với ý nghĩ thưởng ngoạn hơn là để săn bắn.
Đang đi thì bất ngờ gặp một con tê giác đen trùi trũi bên vệ đường, nhưng cô không nổ súng, con tê giác thì lặng lẽ đi như trên đời không hề có cô. Điều kỳ lạ này đã khiến thần rừng xuất hiện.
- Vì sao con không bắn tê giác để trừ hiểm nguy?
- Thưa ngài, đây là loài động vật có vú thật quý hiếm, trên trái đất chỉ còn sót lại có rất ít.
- Ồ... ý nghĩ của con thật đáng khâm phục.
Rồi thần quay sang hỏi tê giác:
- Vì lẽ gì con không tấn công người kia?
- Thưa thần, đây là loài có vú cực kỳ quý hiếm, cả thế giới loài người mới chọn được có một người này thôi ạ.

#37: Bố hỏi con trai:
- Hôm nay con học những gì?
- Trong môn Hóa học chúng con nghiên cứu chất nổ.
- Thế ngày mai các con sẽ làm gì ở trường?
- Bố, ở trường nào nữa?

#38: Sveta, cái gì ở trong hộp ảnh đeo của cậu vậy?
- Tóc của chồng tớ.
- Nhưng anh ấy còn sống cơ mà…..
- Anh ấy sống, nhưng tóc đã không có từ lâu.

#39: Sĩ quan chỉ huy hỏi một người lính:
- Giả sử, đồng chí đang đứng gác, đã 3 lần hô :” Ai! Đứng lại?” mà tôi vẫn không trả lời. Đồng chí sẽ hành động gì lúc đó?
- Tôi sẽ gọi đội trường đội gác.
- Để làm gì?
- Để khiêng xác đồng chí đi!

#40: Có một vị giáo sư đứng tuổi tìm tới bác sĩ:
- Bác sĩ ơi, vợ tôi sao mà khó có thai quá ...
- Vâng, vào tuổi ông thì đúng là khó thật rồi .
- Thế tôi phải làm gì bây giờ ???
- E hèm..., thầy cứ tìm 1 trợ giảng tre trẻ là xong ngay ấy mà !
Hai tháng sau vị giáo sư đáng kính nọ lại gõ cửa phòng bác sĩ.
- Tốt quá bác sỹ ơi , vợ tôi có thai rồi !
- Tuyệt! Trợ giảng của thầy quá tuyệt !!!
- Vâng , đúng thế ! cô ta cũng dính bầu luôn rồi !!!
VzForum

Bài viết liên quan:

Previous
Next Post »